Sign up

Đêm... mùa trăng úa... làm vỡ hồn ta Đêm... mùa trăng úa... làm vỡ hồn ta ...

Tự giới thiệu

My photo
sonata

Một chút giận, hai chút thương
Lận đận cả đời ri cũng khổ
Trăm điều hỉ, ngàn điều xả
Thong dong tấc dạ rứa mà vui.
( Thiền ca )

tìm kiếm

Lịch

« January 2012 »
Su Mo Tu We Th Fr Sa
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30 31        

Trang chính

Các chủ đề gần đây nhất

Các góp ý gần đây


Categories

Đường luật [22]
Chung [35]
Góc sỏi đá [61]
Miền xưa [46]
Khát khao biển [13]
góc cảm nhận [1]
Photo by Sonata [2]

liên kết cá nhân

lưu trữ

Xuất bản tin

Trạng thái của blog

Nghịch trăng

sonata | 26 November, 2011 18:08

alt

Nghịch Trăng

Trăng nẩy hạt tròn rắc xuống sân
Bìa đêm đẫm ướt ánh trăng ngần
Người đem trăng khuyết treo ngang núi
Kẻ đẩy trăng mơ phủ giữa trần
Vẩy nhẹ dây câu câu bóng nguyệt
Đưa xuôi guồng dệt dệt sông ngân
Bờ trăng mắc cạn hồn hoa rũ
Góc nhỏ trăng tà lạc bước chân

                                         Sonata

Bài họa

alt

 
Nét ngà
           
Ngọc trăng óng mượt thắp bên sân
E ấp huyền mơ tỏa trắng ngần
Hạt nhỏ duyên thầm vui sóng nước
Dòng tươi sắc rực ấm tay trần
Hương trăng ngào ngạt hương lan tỏa
Nguyệt khúc dặt dìu nguyệt vọng ngân
Mây dịu tay ngà đan lối nhỏ
Trăng vàng mộng đẹp thắm hồng ân

(mạn phép bỏ chữ vận câu 8)
Mạch Thị Đình

alt

            Khúc lắng

 

   Trăng chín giọt ngà rụng đẫm sân
   Hương gieo phảng phất thoáng trong ngần
   Đong đưa phiến ảnh tô ngàn sắc
   Lặng lẽ phù sương điểm dặm trần
   Vọng vẳng lời ru ru gót ngọc
   Dặt dìu mộng gửi gửi giòng ngân   
   Chong đêm lệ tận hồn hoang lạnh
   Lạc lối trăng thề lạc dấu chân

                         Lưu Phương Hạnh

Posted in Đường luật . Góp ý: (12). Trackbacks:(0). Đường dẫn cố định. Edit . Bản inBản in

Miền yêu thương

sonata | 13 November, 2011 20:00

Trong cuộc đời giáo viên của tôi , có rất nhiều kỉ niệm , có vui , có buồn , có hạnh phúc , có niềm đau . Kỉ niệm nào cũng hằn sâu kí ức , kỉ niệm nào cũng đáng nhớ dù là kỉ niệm bi thương . Nhưng có lẽ lần này ,  cô học trò bé bỏng đã làm tôi khóc , cô bé sẽ mãi mãi là khúc ca dao ru hời ngọt ngào trong nghiệp giáo dục của tôi.
Năm học vừa qua , ngày đầu gặp lớp , tôi đã ngạc nhiên với tia mắt đăm đắm của một cô bé dán vào tôi , mới đầu tôi cho là bình thường , vì đầu niên khóa , gặp cô giáo mới , học sinh nào chả thế , các em quan sát cô chủ nhiệm , muốn tìm hiểu về cô ra sao thôi mà . Nhưng dần dần , tôi nhận ra sự khác biệt , đó là một sự  tha thiết , một khắc khoải mong chờ . Trừ lúc tôi ở lớp , những khi tôi  họp hay ở bât cứ chỗ nào khác trong trường là em đi tìm tôi ngay .Giờ ra chơi , em tìm tôi và đứng từ xa để ngó . Giờ tôi về , em đứng hành lang , đăm đắm trông theo . Em mang theo cái máy ảnh, chụp lén cô lúc giảng bài rồi mở ra xem trước khi ngủ trong giờ ngủ trưa khi học bán trú ở trường. Đều đều ngày nào cũng như vậy !

Các bạn đồng nhiệp của tôi cũng đã  xúc động cùng tôi khi đọc được câu nhắn gửi của em : “ Cô ơi , cô ơi , mẹ ơi , mẹ ơi , xin cho con mượn bờ vai “ . “ Cô ơi , mẹ ơi , hãy mở cửa trái tim của mẹ  cho con vào với nhé!”  Xúc động quá và tha thiết quá , phải không ! Bây giờ , khi gõ những dòng này mà nước mắt tôi vẫn cứ mãi  rơi .

Em có một hoàn cảnh khá đặc biệt hơn so với các học sinh khác ( tôi không thể nói ở đây nhiều). Tôi hiểu em đang cần điều gì, cho nên không chỉ đưa bờ vai cho em tựa mà còn ôm em trong vòng tay của mình. .Tôi đã trầm ngâm  trước một bài viết của em đã đăng ở zingme và em  có gửi cho tôi ngày 20/10 vừa qua

"Một nửa thế giới là..."

Cô kính yêu! Con không biết tại sao hôm nay, có một nguồn cảm xúc nào đó dâng lên trong con từ lúc tỉnh dậy, xé tờ lịch trên tường, con ngỡ ngàng nhận ra hôm nay là ngày 20/10 ngày Phụ nữ Việt Nam. Ngày 20/10 này con có cảm giác khác lắm, lạ lắm! Có lẽ bởi vì 20/10 năm nay con không còn trong vòng tay của cô - con đã là hs THCS. 

Chắc chỉ có mỗi mình cô nhận ra điều ấy phải không ạ!

Con không phải một con người tình cảm, thậm chí bị người nhà chê là sống rất khô khan và rất vô tâm, lạnh lùng. Cái khái niệm ngày 20/10 đối với con các năm trước mà nói chẳng có gì là quan trọng, tuy là con gái nhưng con sống rất lạnh lùng. Ngày này lúc trước khi gặp cô, ngày này chỉ vẫn chỉ là ngày bình thường, nhưng không biết sao hôm nay đối với con nó lại ý nghĩa đến thế, cả ngày con chỉ chăm chăm vào cái thiệp nhưng chẳng biết sẽ viết gì, sẽ thể hiện nó ra sao! Nhưng, bằng tất cả tình cảm chân thành con cũng đã làm nên thiệp cho cô, hy vọng đó sẽ là chiếc thiệp được cô thích.

Nhớ lại từng ngày của năm học, dù con biết cô buồn, dù biết cô rất vất vả, dù biết cô luôn cảm thấy mệt mỏi vì chúng con nhưng chưa bao giờ con thốt ra một lời an ủi, chưa bao giờ thốt ra những lời biết ơn...Con ôm chầm lấy cô nhưng luôn lảng tránh ánh mắt của cô, tránh đi một phương trời nào xa lắm, con không dám nhìn vào đôi mắt thâm quầng theo những khổ nhọc trong sự nghiệp giáo dục của cô....Ai đã lau những giọt lệ buồn vì chúng con của cô, ai đã ôm lấy cô mỗi khi cô mệt nhọc, ai an ủi cô mỗi khi cô thất vọng về lớp, ai đã hôn cô khi cô thấy hs mình quá vô tâm ?....Cả lớp chúng con chưa, con cũng chưa chưa một lần làm được điều đó, dù biết đó là những việc nên làm nhưng sao con mãi nấp vào một góc, con chỉ biết trách thầm mình...Dù câm nín, nhưng  con thật lòng muốn nói, muốn nói với cô thật nhiều, nói những lời cảm ơn và cả những lời xin lỗi....

Tất cả những dấu chấm hỏi hiện lên trong đầu con! Tại sao cô lại khóc vì chúng con? Tại sao cô lại phải thức đêm lo từng trang giáo án? Tại sao cô luôn phải đứng sau lo cho chúng con mặc dù cô biết mình chẳng được đền đáp. Cho đến giờ, với con ,tất cả vẫn chỉ là một ẩn số không bao giờ có lời đáp!

Và như thế cô đã luôn ở bên tụi con, giúp đỡ tụi con. Con yêu những lần cô la rầy tụi con, bởi vì con biết cô  yêu tụi con nhiều lắm, cô la rầy là vì cô sợ tụi con sẽ hư, cô sợ những đứa con nhỏ của cô sẽ....Nhưng sau những lời thương yêu  ấy của cô là gì, chỉ là thái độ vô tâm thờ ơ của tụi con!

Con chẳng hiểu điều gì đã làm con chẳng thể nói được CON YÊU CÔ nữa cô à! Con tham gia cuộc thi này cũng chỉ để gửi hàng ngàn lời xin lỗi và cảm ơn đến cô. Bây giờ con viết lá thư này cũng chỉ để thổ lộ: cả lớp tụi con yêu cô, không hề ghét cô chút nào, tụi con biết ơn cô nhiều lắm! Riêng con ,con muốn gửi lời xin lỗi đến cô vì đôi lúc con cũng đã nghĩ không đúng về cô.

Tha thứ cho chúng con, cô ơi! Con vẫn biết, dù không nói ra những lời này vẫn nhận được sự khoan hồng từ trái tim bao dung của cô, nhưng con vẫn muốn nói, con vẫn muốn hét lên: Cô ơi, hàng ngàn lần con xin lỗi cô, con yêu cô nhất trên đời!

Rồi tụi con cũng đã lên THCS, con muốn khoe với cô con đã được vào lớp CHUYÊN của trường, nhưng thời gian học càng nhiều, thời gian chơi càng ít. Con có rất ít thời gian để được đến bên cô. Con nhớ lời nói ngọt ngào và cái ôm ấm áp của cô. Con nhớ hết, nhớ cả mỗi lúc cô rầy con, nhớ cả giọt nước mắt của cô nữa!

Con đã được nhận rất nhiều từ cô, con thấy mình giàu có lắm, cô ạ! Thấy trong tim chứa chan tình yêu dành cho cô mà sao không nói ra dù chỉ một lần, con chỉ có can đảm để viết ra những dòng này, con XIN LỖI cô!

Giữa cô trò ta, tuy gần mà xa, tuy xa mà gần, một khoảng cách nào đó, một nỗi trống rỗng nào đó có lẽ được hình thành từ chúng con.

Con hiểu điều khiến cô vui thật sự rất đơn giản chỉ là một lần nhận lỗi, một câu nói quan tâm , chỉ đơn giản thế thôi mà tụi con vô tình không nhận ra. Lại một lần nữa  con XIN LỖI cô!

Con nhớ có một lần cô  nghỉ ở nhà, không đi dạy được. Dù con có can đảm hỏi cô rằng có phải cô bị ốm  nhưng con không có đủ can đảm để hỏi xem bây giờ cô đã thế nào rồi, có lẽ lúc đó cô cũng cảm thấy buồn vì không nhận được lời thăm hỏi của học sinh. Thật ra lúc đó con đang hỏi thầm trong lòng mình, không biết cô đã khỏe chưa, không biết cô có giảng dạy bình thường được chưa? Dù tự đặt trong mình dấu chấm hỏi nhưng chưa bao giờ con dám hỏi cô. Con thật tệ, phải không cô!?

Cuộc sống muôn mặt muôn vẻ, lúc khó khăn lúc thành công, khi hạnh phúc khi trống vắng, đó là quy luật tất yếu của cuộc sống, phải không cô ? Cô ơi, hôm nay là ngày 20 tháng 10, con chẳng biết nói gì hơn, con chúc cô có ngày 20/10 thật ý nghĩa, chúc cô mãi mãi hạnh phúc bên gia đình, mãi mãi trẻ đẹp và hơn nữa những học trò của cô sẽ quan tâm và hiểu cô hơn tụi con

Bức thư này là lời cảm ơn, ngàn lời xin cô tha thứ cho những lúc vô tâm của  con và cũng là để khẳng định: CÔ LÀ MỘT NỬA THẾ GIỚi CỦA CON. Con yêu cô nhiều lắm!

                                                                          Học sinh cũ  :   B. T . U

Cô bé là một học sinh giỏi văn  và có cái nhìn già dặn hơn những bạn cùng trang lứa nên tôi không ngạc nhiên lắm về cách hành văn của em. Nhưng tôi thật sự xúc động trước tình cảm của em dành cho tôi . Một đứa trẻ đang cần vòng tay ấm áp , cần sự dịu dàng yêu thương. Và tôi nghĩ , nếu bạn là  giáo viên hoặc không là giáo viên , chắc chắn bạn cũng sẽ dành tất cả tình yêu thương cho một cô bé đang cần trái tim người mẹ !

Sonata  13/11/2011

 

Posted in Góc sỏi đá . Góp ý: (43). Trackbacks:(0). Đường dẫn cố định. Edit . Bản inBản in

ĐOẢN KHÚC THU

sonata | 30 August, 2011 05:55

alt
alt

 

Bài 1 :

Thu về nhẹ chiếc áo xanh
Rách bươm sợi khói mong manh khuôn trầm
Mảng chiều lắng nhịp thu tâm
Tơ vàng trăm mảnh cúc nằm nghiêng khô

                       ******************
Bài 2 :

Áo vàng thu mỏng nhuộm màu
Nguyệt tà đồng vọng bến Ngâu bụi mờ
Thu sang gầy guộc dáng thơ
Đêm sương gió quyện ơ hờ dòng trăng

                      *******************
Bài 3 :

Trăng khuya rơi chín giấc nồng
Hanh hao đổ chín khoảnh không thu về
Bờ đêm chín nụ hương mê
Gói sầu kẻo lạc lối về ngàn năm

                         Sonata 28/8/2011

CẢM THU
Hòa cùng Đoản Khúc Thu - Sonata

Bài 1 :

Chiều buông mấy cánh hương thu
Giọt trong giếng mắt , giọt mù mù xa
Vàng thu cúc tím mặn mà
Vầng trăng rót xuống sông hòa sắc thu

Bài 2 :

Dịu dàng ơi ! Dịu dàng ơi !
Gieo chi thu cảm giữa đời nên thương
Cánh hồng mấy độ sắc hương
Mà sao luống những vô thường nhân gian

Bài 3 :

Về thôi, nắng ngã lưng đồi
Đường thu đã muộn , bồi hồi bước chân
Hồ nghiêng , sen ngát trong ngần
Nắng pha nét bút có lần thành thơ

Phieuvan_Thlangdu
30/8/2011

Posted in Góc sỏi đá . Góp ý: (41). Trackbacks:(0). Đường dẫn cố định. Edit . Bản inBản in

Tỳ bà vọng Nguyệt & Tỳ bà Khúc ( Xướng họa )

sonata | 26 August, 2011 05:49

alt

Bài xướng:

Tỳ bà vọng Nguyệt

Một khúc tỳ bà dưới bóng trăng

Nghe như tiếng trách vọng cung Hằng
Tơ căng chất ngất niềm thương cảm
Phách đọng bùi ngùi phận giá băng
Vó ngựa chinh phu rền chiến ải
Phòng loan cô phụ ngóng chim bằng
Sương pha ánh Nguyệt dòng Tương lạnh
Rút sợi tâm tình gửi nhện giăng
                                            Sonata

alt


Bài họa:

Tỳ bà khúc


Tỳ bà tiếng nấc động thềm trăng
Trách kiếp nhân sinh chẳng vĩnh hằng
Vuốt sợi tơ lòng đau phận lỡ
So cung mệnh số xót sao băng
Trần gian khó hứa câu miên viễn
Mộng ước khôn nguôi nỗi bất bằng
Gửi khúc tương tư ngoài vạn lý
Mơ ngày cánh én rợp trời giăng
                     Phieuvan_Thlangdu

alt

Bài họa :Tỳ bà vọng Nguyệt
 
Tỳ Bà ai gảy dưới thềm trăng

Thánh thót nghe như tiếng chị Hằng
Trầm bổng cung đàn khơi lửa ấm
Nồng nàn cần phím xóa tan băng
Như chim Ó lượn nơi rừng núi
Tựa cánh Cò bay chốn đất bằng
Nức nở tỏ bầy lòng trắc ẩn
Thì thầm vương vấn vẫn còn giăng…

Lê Trường Hưởng

alt

Bài họa : Thi Cầm dạ khúc

Ai hoài cổ bản lướt thuyền trăng

Nhịp phách bâng khuâng ngỏ chốn Hằng

Ngón luyến thầm thì đêm Hạ biệt

Dây chùng lặng lẽ cõi tâm băng

Ngập ngừng bấc lạnh chưa về khắp

Thổn thức Thu phai đã trải bằng

Mỹ nữ ngân lòng buông khúc oán

Khuya vời xao động biển Ngâu giăng

                                           Nico 


alt

Tình khúc đêm trăng
(Họa bài: Tỳ bà vọng nguyệt – TG: Sonnata - Luân Vũ)

Đàn ai thổn thức vẳng đêm trăng
Réo rắt tơ lòng thắp cảnh hằng
Xao xuyến lời thương khao khát tỏa
Ngậm ngùi tiếng trách thiết tha băng
Bóng câu chấp chới nghiêng non thẳm
Cánh nhạn chập chờn chếch đất bằng
Dáng nguyệt thẫn thờ vương khúc nhớ
Mơ màng quân tử ngóng sương giăng.
 
26-8-2011/TKL
Người Đi Rong

alt

Bài họa : ĐỘC HUYỀN TÂM


Dạo khúc độc huyền mượn ánh trăng
Nôn nao nhung nhớ những đêm Hằng
Âm hồ ríu rít mờ sông nước
Giọng líu thanh cao mịn tuyết băng
Tiếng trúc gợi mong lòng biển lộng
Lời tơ mơ dục chí non bằng
Một dây gửi tới người xa vắng
Giục giã hồn thơ tỏa bóng giăng

                 Vũ Quốc Khánh

alt

Bài họa : THỔN THỨC

  Tơ lòng chất ngất ngập triền trăng
  Dạ phách lưu ly bóng Nguyệt Hằng
  Nhạn ải bi ca cung cảm oán
  Nhân sinh biệt xướng phiến sầu băng
  Lòng côi trải giấc đan xuân lối
  Gối lẻ ôm hương níu mộng bằng
  Ảnh chiếc hồn đơn tâm giá lĩnh
  Tỳ bà vỡ khúc nhịp trầm giăng

                Lưu Phương Hạnh

Posted in Đường luật . Góp ý: (49). Trackbacks:(0). Đường dẫn cố định. Edit . Bản inBản in

Lang thang...

sonata | 01 July, 2011 19:59

Nhữngg hình ảnh và  thông tin về Campuchia hầu như ai cũng biết nhưng vì là chính tay S. chụp trong vài ngày lang thang với hạ nên S. gửi vào đây làm của để dành.


Quần thể Ăngkor:

Đứng trước Angkor Wat cũng như Angkor Thom, trong đó tiêu biểu nhất là đền Bayon, thật ngưỡng mộ  tài hoa và công sức của người xưa nhưng lại  ngậm ngùi trước những phế hưng của lịch sử.

Chiêm ngưỡng những công trình này, ta không thể không khâm phục sức mạnh phi thường và bàn tay tài ba của những người dân Khmer cổ đại

alt

alt

alt

alt

Đền Bayon chứa đựng nhiều huyền thoại có 54 tháp, lô nhô như 1 rừng đá, trên mỗi tháp có 4 hình mặt người, tạc theo các huyền thoại của nhà Phật, tai nghe 4 phương, mắt nhìn 8 hướng, đang mỉm cười rất hiền hậu và thanh thản nhưng lại huyền bí vô cùng

alt

alt

Cung điện Hoàng gia :

alt

alt

Tượng đài Hữu nghị Việt Nam - Campuchia:

alt

Làm dáng một chút:

alt

Posted in Chung . Góp ý: (52). Trackbacks:(0). Đường dẫn cố định. Edit . Bản inBản in

Nguyệt

sonata | 26 June, 2011 17:53

alt
alt

               NGUYỆT

 

Nguyệt thả muôn tơ tỏa mái lầu

Nguyệt lồng dáng Nguyệt tỏa về đâu

Sao khuya lấp lánh sao ngời tỏ

Biển sớm mênh mang biển kín sầu

Bến vắng vắng tin ngoài ải nhạn

Phòng côi côi giấc giữa mùa ngâu

Tà trăng nhuốm bạc màu năm tháng

Bóng thỏ sương pha sắc nhạt nhàu

                            Sonata

Bài cảm của chị Thái Anh:

TRĂNG KHUYA


Đêm khuya trăng tỏa rắc trên lầu
Mơ màng trăng hỡi trôi về đâu
Bóng ai đơn lẻ bên thềm vắng
Để hồn thấm lạnh giữa đêm thâu
Có tiếng dế kêu nỉ non sầu
Cho lòng ai tưởng nhớ về đâu
Biển trời khoảng cách xa xa lắm
Mái tóc xanh xưa đã bạc mầu

                                Thaia

KHUYẾT
Họa : Nguyệt – Sonata

Nửa mảnh trăng thơ rụng xuống lầu
Nửa còn hỏi  nửa rụng nơi đâu
Ngàn sau thắt thẻo ngàn đêm nhớ
Một nẻo lênh đênh một bóng sầu
Hỏi gió gió bay miền viễn xứ
Chờ mây mây trút giọt buồn ngâu
Trần gian chẳng bắt cầu Ô Thước
Để đóa sương hoa chịu úa nhàu

                  Phieuvan_Thlangdu

Miền Nhớ

( Họa: Nguyệt )

Nguyệt thượng giăng tơ tỏa nguyệt lầu
 Nguyệt tà bóng nguyệt ngã về đâu
 Rừng hoa khắc khoải trăm chiều nhơ´
 Biển sóng chênh vênh vạn kiếp sầu
 Vọng nhạn nhạn bay biền biệt xư´
 Mong người người khuất mịt mù ngâu
Chương Đài mộng úa trăng tình khuyết
 Liễu tóc sương pha bạc sắc nhàu

                              Lưu Phương Hạnh


NGUYỆT, SAO 
( Họa : Nguyệt )


Ánh vàng Nguyệt dát phủ trên lầu
Nguyệt rọi, Nguyệt soi tỏa mãi đâu
Cùng Nguyệt, Sao mừng vui họp bạn
Với Sao, Nguyệt hởi dạ chia sầu
Nguyệt Sao, Sao Nguyệt chờ rằm đến
Sao Chức, Sao Ngưu đợi tháng ngâu
Nguyệt tận có Sao thay sáng chiếu
Nguyệt giăng đêm phẳng chẳng nhăn nhàu

                              Lê Trường Hưởng

Chờ
Họa : Nguyệt - Sonata

 Trăng viếng phòng loan gác đỉnh lầu
Bóng em tìm bóng của anh đâu
Vườn hoa gió lộng vườn lay nhớ
Lối cỏ trùng kêu lối đượm sầu
Mắt thức thức như chờ cánh nhạn
Lệ buồn buồn tựa đón mưa ngâu
Đời kia cách trở bao nhiêu nữa
Mãi mãi vàng son sắc chẳng nhàu .
 
Châu Thạch

 

PHƯỢNG
( Họa với Nguyệt! – Sonata )
 
Ai đem phượng đỏ ẩn hiên lầu
Hè chuyển sắc hè ẩn ở đâu
Ve trỗi râm ran ve gửi nhớ
Cuốc buông tha thiết cuốc mang sầu
Mùa xanh xanh lá chờ duyên phận
Hạ thắm thắm cành đợi hạt ngâu
Khắc khoải năm canh buồn viễn xứ
Phong sương gió bụi mộng phai nhàu
 
Mạch Đình


Trăng Lạnh Lầu Thi

Họa cùng NGUYỆT của Sonata
(Moclanhoa)

Trăng mờ nhuốm lạnh cả thi lầu
Gió đẩy mây tàn biết đến đâu
Mặc khách buông lơi câu oán hận
Thi nhân hờ hững ý gieo sầu
Người tình ngóng đợi xây phòng Ái
Tri kỷ trông chờ nối nhịp Ngâu
Trúc trỉu cành sương không động nổi
Thơ rơi mất vận kẻ làu nhàu

MLH


TRONG MƠ
Họa Nguyệt

Mơ bước chân lên vọng nguyệt lầu
Hồn bâng khuâng biết vọng về đâu
Mờ trong ”sương khói, mờ nhân ảnh”
Thoáng hiện dung nhan, thoáng lệ sầu
Gió nhạc, nhạc tình si nắng hạ
Mây thơ, thơ mộng mị mưa ngâu
Và nghe huyền tích thời Lưu Nguyễn
Tỉnh giấc, trăng tan bóng nát nhàu

Hạ Thái
Trần Quốc Phiệt

 


Canh Khuya Lẻ Bóng
Họa : Nguyệt

Mình riêng lủi thủi tuốt trên lầu
Em đứng chờ trăng em thấy đâu ?
Mây kéo băng ngàn mây tản loãng
Gío len song cửa gío khơi sầu
Kẻ đi đi mãi mờ tin nhạn
Người ở ở hoài lạnh tháng ngâu
Chẳng biết chừng mô bèo tụ lại ?
Phần em kỷ niệm vẫn chưa nhàu...
 
Thái Huy

 

DẠ NGUYỆT
                 (Họa NGUYỆT)
Trăng sáng vàng phơi rạng bóng lầu,
Muôn là, nghìn lụa, tỏa nơi đâu.
Đôi chùm Bắc Đẩu chung phương tỏ,    
Một bóng Hằng Nga lẻ chốn sầu.
Ngày một, trăng về thương bóng trúc,
Tuần rằm, nguyệt đến thỏa lòng ngâu.
Sương trời nhựa đất giao hoan nhỉ,
Nặng gánh tương tư dạ rối nhàu.

Vũ Quốc Khánh


SANG NGANG.
( Họa Nguyệt )

Em về nơi gác tía cao lầu,
Giờ biết tìm nàng ở đẩu đâu?
Trong ngõ nhà tranh xưa rộn rã,
Ngoài sân ghế đá nay u sầu.
Người đi đôi má vương tia nắng,
Kẻ ở vành mi đọng giọt ngâu.
Từng hẹn chung tay xây cuộc sống,
Đang vui sao bỗng chốc phai nhàu..

                           Tùng Minh

 TRĂNG TÌNH
(Họa bài: Nguyệt – TG: Sonnata - Luân Vũ)
 
Trăng buông quấn quýt xuống hoàng lầu
Chẳng biết ai kia khuất bóng đâu
Thờ thẫn nhìn ra người ủ rũ
Ngẩn ngơ ngó tới nguyệt vương sầu
Tơ còn vầng khuyết say màu nắng
Nghĩa cạn ánh rằm ngán sắc ngâu
Gặp gỡ ly tan hằng lấp loáng
Trăng tình vấn vít luyến phai nhàu
 
(1-7-2011/Trần Kim Lan)


Vọng Nguyệt

  Giăng giăng Nguyệt sắc trải tây lầu 
  Nguyệt tạ hoa tàn vụng vãi đâu
  Đuổi gió tìm trăng trăng lặng bóng
  Lùa mây rẻ nước nước in sầu
  Người đi vó đáo vang mùa nhơ
  Nhạn biệt phi âm vỡ giọt ngâu
  Nhạt sắc hương phai cầm mộng úa
  Phôi pha Dáng Ngọc buốt sương nhàu

                                   Lưu Phương Hạnh

Posted in Đường luật . Góp ý: (65). Trackbacks:(0). Đường dẫn cố định. Edit . Bản inBản in

Trôi cùng sợi khói

sonata | 05 May, 2011 20:42

alt

 

Trôi cùng sợi khói

Mênh mang biển trời vàng nắng
Chao nghiêng sợi khói lạc chiều
Gieo vào chót đời xa vắng 
Chút buồn tóc khói liêu xiêu

Khói vương hồn thơm hoa cải
Khói buồn giăng lưới tuổi thơ
Khói treo phiến sầu mê mải
Nửa hồn khói đổ bơ vơ

Tiếng lòng ngậm ngùi thổn thức
Khói giăng da diết hiên đời
Cành lau nuột nà rưng rức
Tan vào sợi khói khơi vơi

Mé đời trôi cùng biển khói
Hững hờ đóa cúc nhạt môi
Đêm khô. Khói hờn giấc vội
Nhuộm buồn. Khói đọng miền côi 

Sonata  5/2011

Thân mến tặng cô bạn Memory Thanh Tịnh

 


Posted in Góc sỏi đá . Góp ý: (64). Trackbacks:(0). Đường dẫn cố định. Edit . Bản inBản in

Lan man trần thế

sonata | 21 April, 2011 12:36

Loanh quanh  với phố phường và ánh điện mãi cũng chán,nó tìm về với quê xưa, về với góc nhà thân quen nhỏ bé, với xóm làng, đồng ruộng , bờ tre….

Hình như nó là người rắc rối, rắc rối với chính nó. Bởi thế, khi về cùng mẹ, nó hay lẩn vào góc nhà, ngồi nhìn qua khe cửa sổ để ngắm những giọt nắng trời,  ngắm giàn hoa, ngắm lại nơi có cha mẹ, có các chị, có góc riêng của nó một thời yêu thương.

Nó ngẩn ngơ trong mùa chớm hạ, khóm chuối bên hè đang ngơ ngác giữa ban trưa, đâu đó có tiếng gà vang lên eo óc khiến dòng nắng chừng như chùng lại thôi đổ lửa xuống trần gian.

Nó lang thang bên giếng nước, lang thang thang dưới giàn hoa thiên lý, thưởng thức hương hoa ngan ngát nồng nàn. Cái khoảnh khắc của tiếc nuối và nhung nhớ, xao xuyến và hụt hẫng quyện với hương quê, với mùi bùn đất, rơm rạ …khiến lòng nó rưng rưng

Nó lang thang khắp nẻo làng quê, lang thang trên con đường xưa ngày ngày đi học. Dường như chung quanh nó, tất cả đã lột cái vỏ bên ngoài, rất vững an từ nội tại. Tại sao nó không như vậy nhỉ? Tại sao không tỉnh lòng mê ? Tại sao không nhận ra cái chân lý “ là Không “ trong cuộc sống để trở về với tâm an, tự tại ?

Nó nhớ. Nhớ đủ thứ. Nhớ đến lạ lùng. Nó nhớ đến ngày ấu thơ, nó hay nằm dài trên bờ ruộng, ngước mắt nhìn theo đám mây đang trôi thong dong, nó  tưởng tượng từng hình dạng đám mây thay đổi theo gió .. và rồi nó cùng chơi trò ú tim với đám mây lang thang kia…. Mây trôi thong dong, không từ đâu đến, cũng chẳng về đâu (Vô sở tùng lai diệc vô sở khứ ) Hì… nó đọc cau này đâu đó và rồi bắt chước giở giọng Nho chùm, bắt chước Bùi Giáng” Hà dĩ cố ? Chơi thôi mà !” Dễ giận thật !

Nó nhìn mây, ngắm hoa, cùng tĩnh lặng với hàng cây đứng im trong gió, cùng trầm mặc với bờ ao đang vương mấy chiếc lá và đám rong rêu. Nó lan man, lan man…Bắt đầu từ đâu? Ừ, bắt đầu từ đâu nhỉ ?

Nó chẳng biết bắt đầu từ đâu. Sự trống rỗng chiếm lấy hết tâm thức khiến nó như muốn ngừng thở… Và, nó muốn lột xác. Nó mong mỏi được như cánh hoa sen nở gần tàn trong hồ kia : tinh khiết, mong manh, ngọt ngào  như tự ngàn đời nay vẫn vậy

Nó ngắm đóa cúc vàng và từ sâu thẳm trong trái tim , nó vẫn biết ơn, biết ơn góc nhỏ của đời đã khiến hồn hoa mắc nợ. Nhưng nó bối rối với một vết hằn không màu .Nó  cố gắng, cố gắng vứt bỏ hết những tham đắm của  nó để tự giải thoát chính mình, nó cố gắng tìm hiểu thêm về sự tương quan tương duyên cũng như sự sinh diệt của từng sát na trong cuộc sống, tìm hiểu cái điều “ vạn nẻo luân hồi , vạn nẻo không…” để tìm bằng an

Thế nhưng… nó thảng thốt nhận ra mình, chưa dứt nợ nhân gian, để vẫn mãi trăm năm…  sầu cõi tạm !

                                                                    Sonata ( tháng 4/ 2011 )

 

 

 

Posted in Góc sỏi đá . Góp ý: (75). Trackbacks:(0). Đường dẫn cố định. Edit . Bản inBản in

Nợ với trăm năm

sonata | 09 April, 2011 13:26

Mỗi ngày trôi qua, một nỗi bâng khuâng dịu vợi trong tâm hồn

 Mỗi ngày trôi qua, nỗi khắc khoải tâm tư in đậm nét

Mỗi ngày trôi qua, có những khoảnh khắc xót xa bất chợt gieo xuống đời khiến tâm tư chừng như lạc lối và để lạị trong trái tim :    

                      Một mảng nắng nát nhàu

                      Một khoảng trời ủ dột

                      Một vết cắt không màu

                     Một nỗi đau thảng thốt

 

Nó , như ngớ ngẩn giữa khoảng rối bời tâm tư, ngớ ngẩn và không nhận ra chính mình, nó có cảm giác hình như nó không còn tồn tại… Hình như.. Vâng hình như nó không còn là nó !

Bước chân nó lang thang vô định , với câu ngâm nga ngoài cửa miệng: “Ta là ai mà còn trần gian thế !?” ( TCS )

Vâng , nó đang khắc khoải với câu hỏi cho chính mình !

Hình như nó đang ngộ nhận ! Ngộ nhận một phạm trù yêu thương !

                           Nó tự nhìn lại chính mình, lắng nghe niềm đau của riêng nó, tự cảm nhận từng ước ao , từng hi vọng…Nó có làm chủ được những tham đắm ,  bất an ? Tâm có ý thức ? Có nụ cười ? Có cảm thông ? Có hiểu biết ? Hay chỉ là những biểu hiện bên ngoài mà khỏa lấp nỗi đau cùng những thiếu thốn bên trong ?

                        Có phải nó đang ngộ nhận ?

Vâng , nó  soi rọi lại chính mình và rồi chợt nhận ra rằng, đằng sau sự quan tâm , đằng sau tình thương mến là một cái tôi thật lớn đang hiện hữu, rằng dành trọn tình thương yêu cho người là vô tình nhốt luôn cả vào đó những ràng buộc, những giận hờn, những lo lắng, những ghen tuông!

Nó không đủ tỉnh táo để đạt  đến ngưỡng tình thương yêu sâu sắc được soi chiếu bởi trí tuệ , bởi lòng vị tha để mang lại hạnh phúc, bằng an cho nó và cho người.

Nó không lý giải được tình cảm của chính nó hiện nay, nó mắc kẹt vào giữa cái được – không, còn – mất,tâm hồn thiếu thốn, rỗng không, cứ mong được lấp đầy nhưng lại càng trống rỗng !

Nó như chui vào vỏ ốc, sống trong âm thầm, âm thầm với câu kinh , âm thầm với hạt bồ đề xâu chuỗi, với trăm năm một cõi vô thường…

 “Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt…Rọi suốt trăm năm một cõi đi về…. “(TCS )

Đi đâu ? Về đâu ? Nó  mắc nợ với nhân gian, với những hỉ, nộ , bi, lạc… và tìm hoài một lối bình an !

Nó mong mỏi một lối đi – về, một lối nho nhỏ thôi nhưng không dã tràng cát mộng ! Nó mong một sự cảm thông, một nâng đỡ, một chia sẻ niềm vui nỗi buồn và hạnh phúc cùng nhau trong cuộc sống. Nó mong một sự hòa điệu những cung bậc thăng trầm,, thôi không còn những vết nứt hủy hoại, những cành khô mục nát đau thương….

Cuộc sống chung quanh nó bỗng dưng khác lạ khiến bước chân lạc mất nẻo về….

Sự hụt hẫng, bâng khuâng, quyện với nỗi xốn xang, khắc khoải thành một cuộn tơ trói chặt tâm hồn

Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi. Để một mai tôi trờ thành cát bụi. Ôi cát bụi mệt nhoài ( TCS )

Bỗng dưng, nó có một ước ao, ước ao trờ thành đám mây trời trôi dạt. Sẽ nhẹ nhàng biết bao khi phiêu du trên bầu trời rộng,, thong dong như khói, trắng như tuyết, vàng như lá thu, la đà như khói lam chiều cuốn lên từ nếp nhà tranh của mẹ, khiến người mỉm cười dừng lại ngắm mây bay.

Bỗng dưng nó có ước ao như một bông hoa nho nhỏ, dệt tơ hồng, ngậm hạt mong manh, giũ bụi đa đoan bằng hương hoa thơm ngát, thôi mắc nợ đời khi rũ cánh hoa nhung.

Bỗng dưng nó có ước ao thành hạt nắng, trong veo sương, mong manh gió, lãng đãng chiều, giấu hồn mình …thôi nợ với trăm năm….

                                                                  Sonata 4/2011

 

 

 

 

 

Posted in Góc sỏi đá . Góp ý: (43). Trackbacks:(0). Đường dẫn cố định. Edit . Bản inBản in

Nhẹ gót hiên chiều

sonata | 15 March, 2011 13:59

.
Những sợi tơ trời
Ai thả rơi....

Lửng lơ giữa biển chiều gợn sóng
Nắng ươm vàng
Bến cát mềm hạt mỏng
Giữa hư không...lối mộng bỗng hững hờ

Mé hiên chiều
đóa cúc tím ngác ngơ
Đường tơ lạc
Sợi tóc huyền đan rối
Cơn gió lốc xô đêm về rất vội

Nghe cơn đau
dội buốt mảnh trăng tà
Đường mây xa
chuông nguyện vọng ngân nga
Bờ cúc nhạt...
thôi hương trầm...yên ngủ
Cơn mưa xoay - xoay gót chiều luân vũ
Tịnh hồn đêm...
Từ tạ nhé.....hiên chiều... 

                          Sonata

 

Posted in Chung . Góp ý: (35). Trackbacks:(0). Đường dẫn cố định. Edit . Bản inBản in

Xướng họa thơ Đường - Sonata

sonata | 08 March, 2011 18:05

 

Bài xướng : HOÀNG HÔN
                                Mộc Lan Hoa


Chập choạng đêm về sắc tím buông

Trời mây sóng nước đẫm màu buồn

Nơi nơi tiếng dế mong tìm cội

Chốn chốn lời chim ước gọi nguồn

Bấm đốt xem ngày chờ cháu chắt

Vò tay tính tháng nhớ cha ông

Chiều ơi chớ xuống nhanh như thế

Khắc khoải canh tàn với rượu suông

                         06/03/2011

 

Bài họa của Sonata:

Bài họa 1 :

Hình và Bóng
                         (Họa nghịch luật )

Ngày phai nắng nhạt bóng sương buông
Khoảng vắng thuyền neo một nỗi buồn
Trút trút xoay xoay về với cội
Trôi trôi cuộn cuộn biệt xa nguồn
Bình vơi lửng rượu không nghiêng chắt
Ấm nguội thiêu trà lại dốc tuôn
Phủi bụi phù hoa nơi cõi thế
Vui cùng nước biếc với trăng suông


Bài họa 2 :

 Ngày thắm
                          (Họa đồng luật )

Mây gửi mơ hồng gió khẽ buông
Ngày xanh bỏ lại cảnh đêm buồn
Lung linh nắng thắp muôn cành lá
Bát ngát hương lâng khắp ngọn nguồn 
Suối ngọt triền vai mềm mại chảy
Dòng thơm thác tóc nhẹ nhàng tuôn
Chân thon liếng thoắng vui đàn bướm
Chẳng rượu mà say với cảnh suông

07-03-2011
Sonata


- Bài họa tránh một chữ vận câu 6

Posted in Đường luật . Góp ý: (26). Trackbacks:(0). Đường dẫn cố định. Edit . Bản inBản in

Nếp gấp cuối ngày

sonata | 27 February, 2011 11:41

 

 

alt

Nắng xẻ nửa vườn chiều

Tơ giăng xiêu

Chênh vênh

ngọn đèn hoa râm bụt

Chú chuồn chuồn lang thang

để ngày rơi mất hút

Vút theo mây

Bóng nhạn khuất lưng trời

 

Ngày ...bẻ cong...

mé hiên tranh

thả sợi khói chơi vơi

Vòng nếp gấp mặt trời

trôi mờ nhạt

Câu kinh chiều

Xuôi cùng đôi bờ ngạn

Giấc hòe tan

Vách quế đậm cung sầu

 

Chú dế càng

kéo vĩ suốt đời ngâu

Chiều thánh thiện

trong suốt màu đá sỏi

Nắng khép xiêm

bước chân chiều chợt mỏi

Gọi miền đêm

trăng thắp lửa tay ngà...


Sonata . Cuối tháng 2/ 2011


Bài cảm của anh Phieuvan_Thlangdu

altLời Chiều Trên Biển Xanh

Tặng Sonata

  1. Chiều gọi sóng
    Cánh chim về tổ ấm
    Lang thang mây
    Tóc thả sóng bềnh bồng
    Lồng lộng chiều xanh ngát
    Triều dâng

    Ngày rơi, ngày rơi
    Chiều buông, chiều buông
    Khúc ngân chiều trỗi lộng
    Bềnh bồng… bềnh bồng
    Bờ dương liễu reo vui

    Chiều ơi!
    Tiếng gọi chiều cho nắng đọng lời thơ
    Cho con nước thắm bờ bãi rộng
    Cho câu ca vờn theo đầu con sóng
    Cho ánh vàng rực rỡ hoàng hôn

    Chiều ơi !
    Biển và trời
    Tóc em và gió
    Màu chiều ráng đỏ
    Bát ngát đôi bờ thắm một vầng thơ

                       Phieuvan_Thlangdu

     

     

 

Posted in Góc sỏi đá . Góp ý: (56). Trackbacks:(0). Đường dẫn cố định. Edit . Bản inBản in

Sắc xuân - Sonata

sonata | 23 January, 2011 15:17

 
 
 

Sắc xuân
 
Cơn gió xuân
Len lén
Núp sau màu xanh non của lá
Giọt nắng vàng ủ chín hồng đôi má
Thả xuống đời lum lúm đóa hoa duyên
 
Xuân trải thắm góc hiên
Thổi làn hơi sương ngọt mát
Khúc xuân vương câu hát
Vạt nắng chiều chín đỏ phía chân mây
 
Xuân dạo gót hây hây
Qua mé cát
võng lộng điều xênh xang ngọc dát
Góc biển chiều vén mộng khát cung thơ
 
Bóng tà trăng

nửa mảng bỗng dại khờ…

 

Sonata (23.1.2011)  

 

Bài họa

 

Gió xuân

(Thơ chị Thái Anh - So đặt tựa )

 

Cơn gió xuân sao còn len lén ?

Má ai hồng thèn thẹn buổi xuân sang

Những cánh hoa vương bừng lên sắc thắm

Mùa xuân về đẹp lắm em có hay ?

 

Cho anh gửi hồn thơ theo gió bay

Cho anh gửi tình anh theo hương say

Một mùa xuân với nắng hồng sắc thắm

Vui lên em,hạnh phúc,ly rượu đầy!


 

Posted in Góc sỏi đá . Góp ý: (62). Trackbacks:(0). Đường dẫn cố định. Edit . Bản inBản in

Vịnh Xuân - Sonata

sonata | 16 January, 2011 05:41

 

 

Vịnh Xuân

 

 Xuân sang lộc nầy biếc chồi non

Xuân thắm hoa thơm rộn nắng giòn

Xuân trải đầu ghềnh bao sắc gấm

Xuân treo vách núi vạn màu son

Xuân thơ nhớ bạn lay cành liễu

Xuân mộng chờ người lộng bóng xoan

Xuân đến nồng dâng hương nguyệt quế

Xuân ban phúc trạch mãi vuông tròn

 

Sonata      14/1/2011

 

 Bài họa :

 

XUÂN -  

        Lê Trường Hưởng

 

Xuân đến đâm cành biếc lá non

Xuân ươm trái chín, ngọt thơm giòn

Xuân buông cảnh vật đầy hoa gấm

Xuân trải vườn Đào ngập sắc son

Xuân phủ màu xanh lên khóm Liễu

Xuân dàn bông trắng dưới cành Xoan

Xuân vui chim hót trên nhành Quế

Xuân chúc tình yêu bóng Nguyệt tròn 

Posted in Đường luật . Góp ý: (36). Trackbacks:(0). Đường dẫn cố định. Edit . Bản inBản in

Vẽ vì muốn tụng ca

sonata | 14 December, 2010 18:53

.

Tôi vẽ vì tôi muốn tụng ca

“Cũng như bao phụ nữ Huế, tôi yêu thơ nhưng lại…vẽ tranh. Thơ để sẻ chia, tranh để giải bày. Nếu hiểu theo chiều không gian mở rộng thì tôi muốn mỗi bức tranh là một bài thơ.Luôn trân trọng những nổi buồn nhưng không bao giờ thỏa hiệp cùng thân phận. Tôi vẽ nổi buồn dấu mặt dưới gam màu trầm mặc. Tôi chiêm ngưỡng nỗi buồn ẩn mình sau lớp rêu phong thời gian qua từng nét cọ. Tôi tụng ca nỗi buồn trên mỗi bố cục cho sắc màu đạt đến đỉnh lãng mạn, để nổi buồn âu hóa thành thi vị đời thường.Tôi vẽ tôi, tôi vẽ những người phụ nữ…tôi đã, đang và tôi sẽ theo cách nhìn riêng: cuộc sống không lên màu ở sự ồn ào, sự vật hay sự kiện…cuộc sống chỉ dậy màu trong sâu lắng trầm tư.Đừng ngạc nhiên khi tranh tôi vẽ thường chỉ hiện lên những nỗi buồn…và thường chỉ là những nỗi buồn của phụ nữ. Tôi vẽ vì tôi muốn tụng ca.”
( Ái Lan )



Tôi rất thích dòng tranh của họa sĩ Ái Lan. Và khi đọc những lời trên của chị trong tôi gợn lên một cảm xúc khó tả và có sự đồng cảm cùng chị .

Vâng, những bức tranh của chị đối với tôi là những bài thơ, và mỗi một bài thơ ấy mang một sự sống riêng đầy sinh động, gợi lên những khía cạnh của con tim trăn trở; diễn đạt nỗi trầm tư, ngậm ngùi man mác mà sâu lắng, nhưng chừng như có chút gì như là kiêu hãnh len qua nỗi buồn bay lên giữa thinh không...Thật khó dùng lời để diễn đạt những gì người họa sĩ tài năng này gởi gắm vào tranh, nhưng trong tôi sao vẫn cứ nghe lòng có một chút u trầm, một chút khắc khoải khi thưởng lãm những bức tranh chị vẽ.



Các bức tranh của chị mang một màu sắc nhẹ nhàng thanh thoát, diễn đạt một hoài cảm kín đáo, gợi một nét thanh tao, mênh mông trong cảm quan người thưởng thức. Nền chung của tranh mở ra với một khung cảnh man mác, buồn buồn, tất cả tạo một không khí ai hoài , hư ảo.


Này đây, chiếc đàn tỳ bà kia với dáng người con gái nọ tất cả tạo nên một khung cảnh như chìm trong xa vắng khôn cùng. Tôi có cảm giác như đang nghe tiếng đàn dìu dặt trong không gian, dư âm của cung khúc như giải tơ trời mùa thu, thời gian như ngừng lại và không gian thì mênh mông với áng tơ trời pha lẫn màu sương trong mênh mang chơi vơi...


Nền của các bức tranh như tôn hẳn bóng người con gái với nhan sắc nhu mì có tâm tư sầu lắng nổi bật trong không gian có ánh trăng mờ quạnh quẽ...Tranh mang một nội dung nhẹ nhàng, buồn buồn khiến lòng tôi bỗng dưng có một nỗi thương cảm xa xôi, có cùng một nỗi cô đơn, một niềm mong nhớ và… chờ đợi một sự cảm thông…

Mỗi một bức ảnh của chị đưa tôi đi từ hình ảnh tượng trưng đến cảm giác trừu tượng một cách nhẹ nhàng uyển chuyển , tất cả rất bâng khuâng, rất im ắng mà mối tương tác khơi sầu trong tôi lắng nhẹ, khôn cùng…Tất cả chất chứa một không gian nghệ thuật thật đẹp gợi trong lòng tôi một nỗi buồn dài, lặng và rung động…

Những bức tranh của chị đã giúp tôi mô tả thêm cho cảm xúc của mình trong những bài thơ.

Chị Ái Lan ơi, cảm ơn chị thật nhiều.

Sonata tháng 12/2010

 

Đôi lời chia sẻ

 

Tôi rất thích tranh và tượng tạc, có lẽ vì chẳng có kiến thức về nghệ thuật hội họa nên tôi xem nhiều tranh nhưng lại thích thú với quá ít tranh. Có những bức tranh thật tươi, thật đẹp và rất thật như một bức ảnh chụp nhưng tôi lại cho rằng như vậy thì ngắm ảnh chụp chẳng hay hơn sao?

Đây cũng chỉ là một ý nghĩ riêng mình chứ tôi không hề dám chê tranh của bất cứ ai, chê sao được khi mà tôi chẳng có một chút kiến thức gì về hội họa kia chứ! Nói ra thật bất tiện nhưng thực sự tôi ngắm tranh theo cái nhìn khá là cổ lỗ sĩ : “Cái nết đánh chết cái đẹp”. Nghĩa là tôi thưởng thức cái duyên của tranh, sức truyền cảm của tranh. Tôi ví điều đó như cái khí độ của bậc mày râu; cái hạnh, cái duyên thầm của người con gái.

Thực ra tôi có tìm ảnh trên Google và có “đánh cắp” một ít tranh tôi thích với mục đích nhờ tranh tạo thêm cộng hưởng cảm xúc với cái mà tôi gọi là thơ của tôi. Tuy nhiên tranh của họa sỹ Ái Lan đều là những bức tranh tôi rất thích nhưng lại thiên về nữ, đó cũng là điều khiến tôi khó minh họa cho tâm tư nam giới của mình. Thôi thì lưu lại để ngắm vậy.

Nhiều lần ngắm tranh của hoa sỹ Ái Lan để tự tìm hiểu vì sao mình lại thích những bức tranh này, tôi khám phá ra một điều: đó là phối cảnh của những bức tranh. Họa sỹ Ái Lan đã dùng nhiều ton màu cho nhiều bức tranh khác nhau, những ton màu chị dùng cho dù màu mạnh hay yếu đều có một sự hài hòa trong phối cảnh; không lòe loẹt mà cũng không u ám, không nặng nề đến trầm mặc nhưng vẫn đủ cho người thưởng thức nhận ra cái lắng đọng của không gian, thời gian... Đủ để làm nổi bật cái hồn nhân vật trong tranh.

Từ người phụ nữ đơn sơ trong chiếc áo bà ba cho đến người con gái ôm đàn tỳ bà là hai ton màu rất ngược nhau, một nhẹ và một mạnh, nhưng tất cả đều hài hòa đến nhẹ nhàng để nổi bật nét đài cát, kiêu sa của nhân vật, và chừng như đâu đó lẩn khuất nét trầm tư...

Ở bức tranh thứ 3, bức tranh người còn gái và chim bồ câu. Người thưởng thức dể dàng nhận ra sự trẻ rung của người con gái trong tranh. Cho dù cô gái không được “chải chuốt” với những mắt ngọc mày ngài... nhưng người ta vẫn nhận ra nét trẻ trung, đài cát của nhân vật trong vóc dáng cách điệu thật thanh tao. Trên tay người con gái ấy là chim bồ câu, một biểu trưng cho tình yêu thương con người. Ton màu cũng tươi trẻ hơn. Có cái gì đó chừng như chan hòa, tỏa khắp thì phải. Tôi cho rằng đây là ý nghĩa yêu thương cuộc sống mà người họa sỹ muốn thông điệp trong tranh. Có lẽ... có lẽ mái tóc trải đầy của người con gái gây cho tôi cái cảm nhận chan hòa, tỏa khắp thì phải!

Nếu thơ và họa quả là có cùng một mối giao hòa thì tôi lại tìm thấy sự giao hòa đó giữa dòng thơ Sonata và dòng tranh của họa sỹ Ái Lan, cũng tinh tế, kiêu sa mà lắng đọng nhẹ nhàng, lẩn khuất nét tâm tư... Nói như Sonata là: "... có chút gì như là kiêu hãnh len qua nỗi buồn bay lên giữa thinh không..." nghe chừng như chính xác hơn!

Dù sao đây cũng chỉ là cảm nhận, nếu có điều chi không đúng thì cũng chỉ là cảm nhận của “kẻ ngoại đạo”.

Mong Sonata và họa sỹ Ái Lan miễn thứ

 

. 17-12-2010 Phieuvan_Thlangdu 

Posted in Chung . Góp ý: (45). Trackbacks:(0). Đường dẫn cố định. Edit . Bản inBản in

Giấc Kê Vàng - Thơ Đường Sonata

sonata | 09 December, 2010 20:58

 




Bài xướng
Giấc Kê Vàng

Thoáng vội mà rồi tóc đã phai
Hoa thời gian rụng cánh trơ đài
Buông chiều dốc muộn chiều giăng thấp
Nhuộm bóng triền cao bóng đổ dài
Xuân thắm xuân tươi xuân hẹn nắng
Nguyệt tàn nguyệt tạ nguyệt chờ ai
Ta từ kiếp trước nhiều ngu dại
Mua lắm cười bi lẫn khóc hài

17-11-2010
Phieuvan_Thlangdu

Bài họa
GIẤC VÔ THƯỜNG

Lốc chợt tràn về lối mộng phai
Gương sen nhạt sắc úa vân đài
Hiên nhà lạnh lẽo nhà xiêu lệch
Ngõ trúc miên man trúc vút dài
Tình xót tình xa tình trách phận
Ngọc sầu ngọc tủi ngọc hờn ai
Trăng tà lạc bến miền cô độc
Lộng bóng nhân gian ẩn khóe hài

12-2010
Sonata


Bài họa

CÕI ĐỜI – CÕI MỘNG

Trang đời đã nhuộm nét thu phai
Lá úa, hoa rơi vẫn giữ đài
Bước hạ cuồng chân tranh lối đẹp
Đường trăng mỏi mắt ngán đêm dài
Lợi danh bôi mặt còn che mặt
Thiện ác chừa ai dễ dấu ai
Dẫu đứng chông chênh bờ vực thẳm
Cười to một tiếng rõ bi hài.

Ngô Văn Cư



Bài họa
KHÚC NHẠC KHUÊ MÔN

Mái tóc dần phai - dạ chẳng phai
Xây trên tình ái một lâu đài
Con thuyền Vĩ Dạ thuyền xuôi ngược
Ngọn núi Lăng Cô núi chạy dài
Người nhớ người thương người đợi bến
Kẻ về kẻ ở kẻ tìm ai
Nghe trong tâm thức đầy xao xuyến
Khúc nhạc khuê môn nỡ tấu hài

Linh Đàn

 

Posted in Đường luật . Góp ý: (28). Trackbacks:(0). Đường dẫn cố định. Edit . Bản inBản in

Chút cảm với Huơng xưa....

sonata | 30 October, 2010 17:33

  

Không hiểu sao, lần nào cũng vậy, những cảm xúc lại tràn về khi lắng nghe những âm giai của Nguyệt cầm, của Hoài cảm , của Hương xưa...
Cung Tiến đã đưa tôi về với một đêm trăng buồn rưng rức

 
Đêm ...mùa trăng úa...làm vỡ hồn ta...Ngập ngừng xa...suối thu dồn lá úa trôi qua .Sầu thu...Sầu lên vút mịt mù, mà e nhớ hương mùa thu .Trăng Tầm Dương lung linh bóng sáng, từng thoáng lệ ngân...mà hồn  phân vân...cuồng điên nhớ...long lanh, tiếng nguyệt cầm, tiếng đàn trầm... ( Nguyệt cầm )

 
Trăng của huyền ảo, của thần tiên, của một thế giới xa xăm huyền diệu, ngoài trí tuệ... ngoài giác quan...ngoài tình cảm... Tôi có cảm giác mình không còn bơi trên con sông nào ở trần gian mà đã lên tận ngân hà huyền ảo... để nỗi mộng đi đến chỗ hư hư thực thực và rồi lòng có chút quyến luyến, chút băn khoăn khi vụt thoát trở về với vòng tục lụy..

Người ơi, môt chiều nắng tơ vàng hiền hòa hồn có mơ xa?
Ngươi ơi, đường xa lắm con đường về làng dìu mấy thuyền đò.
Còn đó tiếng tre êm ru,
Còn đó bóng đa hẹn hò,
Còn đó những đêm sao mờ hồn ta mênh mông nghe sáo vi vu ( Hương xưa )

 
Những ngôn từ , những âm giai  khiến tâm hồn bàng hoàng trong một khung cảnh huyền hoặc, mọi thứ vụt thoát khỏi tiềm thức để đến với một thế giới mơ hồ và bỗng dưng có một cảm giác như đang sống ở một tinh cầu nào khác xa với thế giới quen thuộc chung quanh...

  Có lẽ tôi là người hoài cổ, thích những nét đẹp mà nay đã suy tàn, thích tìm về nơi vườn xưa hẻo lánh . Tất cả những kỉ niệm lúc này hiện về trong tâm tưởng....Nhưng
Hương xưa
nay tìm đâu ?
Ôi, những đêm dài hồn vẫn mơ hoài một kiếp xa xôi
Buồn sớm đưa chân cuộc đời
Lời Đường thi nghe vẫn rền trong sương mưa
Dù có bao giờ lắng men đợi chờ
Tình Nhị Hồ vẫn yêu âm xưa
Cung Nguyệt Cầm vẫn thương Cô-tô
Nên hồn tôi vẫn nghe trong mơ tiếng đàn đợi chờ mơ hồ.
Vẫn thương muôn đời nàng Quỳnh Như thuở đó ( Hương xưa )

Sao mà mong manh, tản mạn, sao mà xa vắng lạnh lùng, một nỗi u hoài dĩ vãng thấm sâu vào lòng người. Quãng đời đẹp của một thời tuổi trẻ trở về như một thước phim quay chậm. Bạn có ngổn ngang trăm thứ không khi bắt gặp lại mình trên con đường hoa mộng của ngày xưa ?
Một cung bậc trầm buồn  gieo cùng cơn mưa ray rứt :

Quạnh hiu về thấm không gian
Âm thầm như lấn vào hồn
Buổi chiều chợt nhớ cố nhân
Sương buồn lắng qua hoàng hôn ( Hoài cảm )

Hãy hát nho nhỏ...hãy gói âm giai vào lòng...hãy thầm thì thật nhẹ đừng để ngôn từ vụt thoát bờ môi...Hãy nhắm mắt...Hãy lặng im để từng cung bậc rung lên từ trái tim đa cảm...
Lòng cuồng điên vì nhớ
Ôi đâu người, đâu ân tình cũ?
Chờ hoài nhau trong mơ
Nhưng có bao giờ, thấy nhau lần nữa ( Hoài cảm )

Cơn mưa ngoài song cửa... cung khúc chứa chan  sầu...

Hai nẻo buồn như nhau, có phải ?

Một nỗi sầu trống trải, một nỗi nhớ u hoài...mơ hồ ...vừa nghẹn ngào.. , vừa day dứt đến tận tâm can.... Có lẽ Cung Tiến muốn gửi vào đây những đau đớn xót xa khi nhớ về những kỷ niệm, những chia ly , một nỗi nhớ bâng khuâng  len lén nhen lên từ sâu thẳm tâm hồn trong cảnh chiều tà hiu quạnh !

Chờ nhau hoài cố nhân ơi!
Sương buồn che kín nguồn đời
Hẹn nhau một kiếp xa xôi,
nhớ nhau muôn đời mà thôi!


Thời gian tựa cánh chim bay,
Qua dần những tháng cùng ngày
Còn đâu mùa cũ êm vui?
Nhớ thương biết bao giờ nguôi? ( Hoài cảm )

 
Cố nhân ơi! Cố nhân ơi! Tiếng gọi đến ray rức, đến chênh chao...Tất cả cái lãng mạn,cái gợn buồn, nỗi cô đơn tràn ngập trong tâm thức, những nốt nhạc mong manh, những ý, những tình, trăm thứ ngổn ngang dồn vào trong lòng, thấm thía như một người uống rượu mãi không say !

                                                                          Sonata( cuối tháng 10/2010 )

Posted in Góc sỏi đá . Góp ý: (61). Trackbacks:(0). Đường dẫn cố định. Edit . Bản inBản in

Thềm thu nhớ - Sonata

sonata | 05 September, 2010 06:00

 
 Thu về
    gieo chút buồn lay
    gieo sầu gieo nhớ
    gieo ngày bâng khuâng       
 Thu về
    gieo những ngại ngần
    gieo thưa hạt nắng
    bên sân lá mềm

 Thu về
    rớt giọt mưa êm
    rớt đôi sợi khói
    rớt mềm tóc mai
 Thu về
    rớt lá trên vai
    rớt buồn lên mắt
    ngày dài hanh hao

 Thu về
    vắng tiếng ngọt ngào
    vắng lời ru ấm
    chênh chao tiếng lòng
 Thu về
    vắng cả nụ hồng
    vắng đôi tay ấm
    vắng nồng song thưa
Thu về
thôi nhé cơn mưa...!
                          
                       Sonata

 

Posted in Góc sỏi đá . Góp ý: (76). Trackbacks:(0). Đường dẫn cố định. Edit . Bản inBản in

Công chúa Huyền Trân & Nghi Vấn

sonata | 30 August, 2010 05:55

 

SO có nhận được bài viết về câu chuyện Công Chúa Huyền Trân của anh Phiêu Vân, SO post entry để chia sẻ cùng bạn đọc. Trong bài post So giữ đúng tựa đề và cách trình bày của anh Phiêu Vân.
Sonata
.
******************************************


Công Chúa Huyền Trân - Hoàng Hậu Paramecvari (tựa do Phieuvan_Thlangdu)
(Bài viết do Phieuvan_Thlagdu tóm lược theo một tài liệu đã đọc)

Tóm lược Bối Cảnh Lịch Sử:
Sau khi tiêu diệt được nhà Tống bên Trung Hoa, vào những năm 1258 đến 1288, trong giai đoạn này quân Nguyên (Mông cổ) đã 3 lần mang quân xâm lăng Đại Việt nhưng chúng đều chuốc lấy thảm bại. Tuy vậy, là một nước nhỏ lân bang một nước khổng lồ về đất đai, nhân lực, khí tài và quân lực như Trung Hoa, Đại Việt vẫn chịu thần phục và hằng năm dâng cống phẩm cho Trung Hoa. Đó là chính sách ngoại giao của vua Trần Nhân Tông nhằm tránh binh đao hầu an dân để tăng cường kinh tế; dưỡng quân sau mấy năm chiến trận.

Trong gia đoạn 30 năm này (từ 1258 – 1288).
- 1284 -1285: Vua Chế Mân (Champa = Chiêm Thành) đã đem quân cứu viện cho vua Trần Nhân Tông (Đại Việt) để đánh bại cuộc xâm lăng của quân Nguyên ở Nghệ An.

- 1282 – 1284: Dưới sự thống lãnh của Toa Đô, quân Nguyên ào ạt xâm lăng Champa nhưng bị vua Chế Mân giáng trả đích đáng, quân Nguyên thua trận đành rút về nước.

- 1292: Trên đường rút quân khỏi đảo Samatra của nước Java (thuộc Nam Dương = Indonesia), quân Nguyên đổ bộ lên bờ biển của Champa lại bị vua Chế Mân đánh dạt ra biển Nam Hải khiến chúng để lại hàng trăm chiến thuyền tan nát và hàng vạn xác chết ngổn ngang dọc bờ biển cát trắng của Champa.

* Kể từ 1253 – 1294: Trong giai đoạn cầm quyền này của Hốt Tất Liệt (Trung Hoa) thì Đại Việt thời Trần Nhân Tông và Champa thời Chế Mân liên tục khốn khổ bởi mộng xâm lăng của quân Nguyên. Trong bối cảnh đó đã tạo điều kiện cho hai nhà vua Đại Việt – Champa có nhiều hảo cảm với nhau từ sự chung lưng chống quân Nguyên xâm lược.

Cuộc viễn du đến Champa của Thái thượng hoàng Trần Nhân Tông.
(Tóm lược theo tài liệu đã đọc được chứ không copy nguyên văn - PV)

Tài liệu viết:
”Theo lời kể của cụ Bố Thuận, một học giả Champa và là một chuyên viên nghiên cứu về Champa của trường Viễn Đông Bác Cổ Hà Nội trong thời kỳ Pháp thuộc.”

Tháng 3 năm 1301 vua Chế Mân cử sứ thần đưa Sứ đoàn Ngoại giao của Champa sang Đại Việt với nhiều tặng phẩm quý như ngọc ngà châu báu, ngà voi, sừng tê giác, lụa và vàng ròng nhằm đặt nền tảng bang giao liên kết lân bang hầu tồn tại trước móng vuốt luôn lăm le xâm lược của Trung Hoa.”

Khi sứ thần ngoại giao đến Đại Việt thì nhà vua Trần Nhân Tông đã nhường ngôi cho con là vua Trần Anh Tông để lên núi Yên Tử tu hạnh và nghiên cứu Phật Pháp (Vua Trần Nhân Tông là Tông sư khai sáng Phật giáo Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử).

Là người sùng kính kinh kệ Phật Giáo, cũng là người thích ngao du sơn thủy nên nhân Sứ đoàn ngoại giao Champa đến Đại Việt kết tình hữu nghị, Thái thượng hoàng Trần Nhân Tông nhớ lại người xưa (là vua Chế Mân – Champa) cánh đây 7 năm đã chung lưng với mình để chống trả bọn giặc xâm lược Trung Hoa tại Nghệ An, ngài quyết định theo chân sứ đoàn Champa đi thăm Chiêm quốc và người bạn chung lưng chiến trận xưa, tức nhà vua Chế Mân của Chiêm Quốc, đồng thời để nghiên cứu Phật pháp ở đất nước Chiêm Thành.

Trong bộ áo cà sa, Thái thượng hoàng Trần Nhân Tông cùng đoàn sứ đoàn của Champa trải qua cả tháng trường mới đến kinh thành của Champa. Được tin quân báo, vua Chế Mân ra tận cổng thành Đồ Bàn để đón rước Thái Thượng Hoàng của nước Đại Việt mà cũng là cố nhân xưa kia từng liền vai với mình chiến đấu chống quân xâm lược Trung Hoa. (Và tất nhiên yến tiệc thịnh soạn, tiếp đãi ân cần PV chẳng cần viết lại -PV).

Cùng là minh quân, anh hùng giữ nước từng chiến đấu cùng nhau; cùng là người hiếu hòa nên sự thân tình khắn khít giữ hai vì vua là điều tất nhiên. Đó cũng là lý do Thái Thượng Hoàng của Đại Việt lưu lại đất nước Champa đến chín tháng ròng và cùng nhà vua Champa đi thăm viếng hầu hết danh lam thắng cảnh và các địa điểm đặc biệt liên quan đến tôn giáo của nước Champa như Ngũ Hành Sơn, Thánh địa Mỹ Sơn, Trung tâm Phật Giáo vĩ đại ở Đồng Dương..v..v… hầu hết nằm trong lãnh địa Amaravati cũ, tức từ Quảng Trị Thừa Thiên đến Quảng Nam Đà Nẳng ngày nay. Trên bước đường cùng vua Champa thăm thú nhiều nơi, đến đâu Thái Thượng Hoàng của Đại Việt cũng được các lãnh chúa trên mỗi vùng lãnh địa của đất nước Champa tiếp đón nồng hậu.

(Tất nhiên Thái Thượng Hoàng cũng có dịp chứng kiến một quân lực Champa với kỵ binh, tượng binh, bộ binh và cả hải binh nhưng vì chỉ nhằm vào trọng tâm cuộc hôn nhân của công chúa Huyền Trân nên không viết lại ra đây -PV).

o...0...o

Một sáng cuối thu năm 1301, tại thành Vijaya (Đồ Bàn) của Champa trong buổi tiễn đưa vị quốc khách của Champa về nước, trước mặt triều thần Chiêm quốc, vị quốc khách, nhà tu, nhà nghiên cứu Phật pháp uyên bác là Thái Thượng Hoàng của nước Đại Việt đã tuyên bố ước gả công chúa Huyền Trân cho Chế Mân, vị vua Chiêm Quốc.

Tháng 02/1302, vua Chế Mân cử sứ thần Chế Bồ Đài mang theo hơn 100 người chuyển vận vàng bạc, trầm hương, châu báu ngọc ngà..v..v… sang nước Đại Việt cầu hôn Công chúa Huyền Trân theo lời ước gả của Thái thượng hoàng Trần Nhân Tông. Triều thần Trần Nhân Tông lúc bấy giờ có người thuận gả, có người không thuận. Tuy nhiên cuối cùng lời ước gả của Thái Thượng Hoàng vẫn được thực hiện. Để thực hiện lời ước gả, ngoài lễ vật đã mang theo, triều thần của vua Trần Anh Tông buộc vua Champa phải nạp thêm đất đai gọi là “Lễ Nạp Trưng” theo phong tục của Việt Nam và Trung Hoa.

Trước sức ép của triều thần Trần Anh Tông, vua Chế Mân đành phải lấy 2 châu biên thùy là châu Ô và Rí (còn gọi là Lý) để làm quà sính lễ.

Sau “Lễ nạp trưng” bằng 2 châu Ô và Rí thực hiện xong, tháng 06/1306 vua Trần Anh Tông bằng lòng gả Công chúa Huyền Trân cho vua Chế Mân.

Thế là lời hứa từ lòng hảo cảm của Thái Thượng Hoàng cùng vua Chiêm quốc Chế Mân một năm trước đây, cũng như lòng mong ước hòa thân giữa hai nước núi liền biển nối hầu liên tay chống hiểm họa xâm lăng phương Bắc luôn lăm le đã trở thành một cuộc đổi chác đất đai với chiêu bài "nạp trưng".

CÔNG CHÚA HUYỀN TRÂN - Đường về Chiêm Quốc
Tháng 06 năm Bính Ngọ (1306), vua Trần Anh Tông cử Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi, Ngự sử Đoàn Nhữ Hải và Thượng tướng Trần Khắc Chung cầm đầu phái đoàn Đại Việt gồm nhiều quan quân hộ tống đưa tiễn cô dâu Huyền Trân Công Chúa về đất nước Champa.

Từ kinh đô Thăng Long ra đến bến sông Hồng dân chúng đứng dọc hai bên đường với cờ xí chúc mừng lẫn cầu chúc cho Công chúa Đại Việt bình an trên đường về làm dâu xứ lạ.
Một nàng thanh nữ xinh đẹp, học thức và là Công chúa của một nước lại phải xa cung đình, xa gia đình, quê hương tổ quốc để nghìn dặm ra đi, lênh đênh muôn dặm trên nghìn trùng sóng vỗ mà làm dâu xứ lạ thì ai mà chẳng bịn rịn buổi chia xa…

Trong khi đó, về phía nhà trai Champa, vua Chế Mân cử quan Ngự sử Chế Bồ Đài cầm đầu một số quần thần, binh lính hộ giá nhà vua để đón rước cô dâu Huyền Trân và phái đoàn Đại Việt tại hải cảng Pat-Thinung (Thị Nại – Bình Định).

Sau khi đón cô dâu Công chúa Huyền Trân về nước Champa, nhà vua Chế Mân đã triệu các lãnh chúa từ các lãnh địa Amaravati, Vijaya, Kâuthara, Panduranga cũng như các quan triều thần về cung đình dự lễ tấn phong danh tước cho Công chúa Huyền Trần của nước Đại Việt thành Hoàng Hậu Paramecvari (tên theo tiếng Champa). Năm ấy Hoàng hậu 19 tuổi.

Như vậy vua Champa Chế Mân chính thức có hai người người vợ:
- Đông cung Tapasi. Công chúa nước Java (Indonesia)
- Tây Cung Paramecvari. Công chúa nước Đại Việt (Việt Nam)

Vua Chế Mân qua đời – Hoàng Hậu Paramecvari về Đại Việt
Một năm sau lễ cưới của Công chúa Huyền Trân và vua Chế Mân, vua Chế Mân băng hà, triều thần Đại Việt cử Sứ đoàn Đại Việt đến Champa để phúng điếu. Đứng đầu sứ đoàn Đại Việt gốm có Thượng thư Tả bộc xạ Trần Khắc Chung và An phủ sứ Đặng Vân (Đặng Thiệu).
Tiếng là Sứ đoàn đi phúng điếu Quốc tang Champa theo lễ nghi của một đất nước với một đất nước, đồng thời cũng là lễ nghi thông gia. Nhưng thực chất đây là một kế hoạch đánh cướp Hoàng hậu Champa (tức công chúa Đại Việt) với lý do cứu Hoàng Hậu Champa khỏi cảnh tuẩn táng trên giàn hỏa cùng chồng là Vua Champa. (thời điểm này vua Champa Chế Mân và Hoàng hậu Paramecvari đã có con là Hoàng tử Chế Đa Gia).

Sứ đoàn Đai Việt đã đề nghị triều thần Champa cho Hoàng Hậu Paramecvari (tức công chúa Huyền Trân của Đại Việt) ra bờ biển để để làm lễ chiêu hồn cho nhà vua Chế Mân rồi sẽ trở về hoàng cung. Triều thần Champa tin tưởng nên đồng ý, nào ngờ ra đến bờ biển Sứ đoàn Đại Việt đã thừa cơ cướp Hoàng hậu Paramecvari lên thuyền nhẹ đã được dự trù sẵn theo kế hoạch để đào thoát.

Cuộc hải hành đưa nàng Công chúa Đại Việt về Thăng Long Thành theo lẽ thường chỉ chừng 2 tháng vì thời điểm này gió chướng đông bắc chưa mạnh, nhưng cuộc quy hồi cố quốc của Huyền Trân công chúa đã kéo dài đến hơn 10 tháng. Đây cũng là điều gây nên dị nghị về việc tư thông giữa Công chúa Huyền Trân và Thượng thư Tả bộc xạ Trần Khắc Chung.

(Bài tóm lược đến đây là hết. Phần sau chỉ là những nhận định về câu chuyện Có Hay Không về nghi vấn: Huyền Trân – Khắc Chung.)

Tháng 08 – 2010
Phieuvan_Thlangdu

= = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = =


(xin dùng khác màu với bài tóm lược trên)


Vẫn theo tài liệu nói trên.
Công chúa Huyền Trân – Trần Khắc Chung và những nhận định. (PV)

* Trong tài liệu đã đưa ra nhiều luận cứ cho cả hai chiều về vấn đề Huyền Trân _ Khắc Chung là Có hay Không. Người viết bài chỉ trích lại nguyên văn một ít trong những luận cứ trong tài liệu:

* Quan điểm nghi ngờ sự trong sáng của Huyền Trân – Trần Khắc Chung. (PV)
- Gs Huỳnh Văn Lang, tác giả cuốn “Những công chúa sứ giả, tập II, trang 117 có ghi:" “Về lại, Thái Thượng Hoàng không phạt Trần Khắc Chung mà lại phạt Huyền Trân Công Chúa như là người đàn bà mất nết, bắt cạo đầu vào chùa tu cho đến chết”.

- Sách Đại Việt Sử Ký Toàn Thư, tập II, trang 92, Viện Khoa Học Xã Hội Việt Nam, NXB Khoa Học - Xã Hội có ghi chép như sau: “Khắc Chung dùng thuyền nhẹ cướp lấy Công Chúa đem về rồi tư thông với Công Chúa đi đường biển loanh quanh, chậm chạp lâu ngày mới về đến kinh đô.
Hưng Nhượng Đại Vương ghét lắm, mỗi khi thấy Khắc Chung thì mắng phủ đầu: (Thằng này là điềm chẳng lành đối với nước nhà. Họ tên nó là Trần Khắc Chung thì nhà Trần rồi mất vì nó chăng?)

Cũng trích nguyên văn từ tài liệu:
- “Về Huyền Trân, kẻ viết bài này mạo muội nghĩ rằng: nàng là người đoan chính vì là huyết thống nhân từ đạo hanh của Thái Thượng Hoàng Trần Nhân Tông. Tuổi 20 cũng còn ngây thơ, chỉ sợ mưu mô và cạm bẫy quỷ khốc thần sầu của Trần Khắc Chung làm ảnh hưởng đến nhân phẩm ngọc ngà của nàng. Dù sao nàng cũng chỉ là một nạn nhân tấn tuồng chính trị của triều thần Trần Anh Tông.”

* Quan điểm tin vào phẩm hạnh của Huyền Trân – Trần Khắc Chung. (PV)
- Theo tác giả Mường Giang trong tập sách “Qua những nẻo đường Bình Thuận”, nơi trang 204 và 205, tác giả ghi rằng: “Về việc bia miệng Khắc Chung cứu Huyền Trân, sau đó gần một năm mới đưa về nước, mà cho rằng hai người tư thông. Chuyện này đến nay vẫn là huyền thoại vi chính sử không hề nhắc tới vì là lời đồn. Theo sử liệu, trong phái đòan sang Chiêm Thành giải cứu Công Chúa Huyền Trân rất đông đảo, ngoài chủ tướng họ Trần còn có An Phủ Sứ Đặng Vân, phương chi Thượng Tướng Trần Khắc Chung là người rất có danh vọng đời Trần, ông còn là một thiền sư, đã từng đề bạt (đề lời bạt?–pv) cho tập “Tuệ Trung Thượng Sĩ Ngữ Lục” do nhà sư Pháp Loa biên tập, Vua Trần Nhân Tông hiệu đính. Bao nhiêu đó đủ thấy đạo đức của ông, vì vậy sau khi về triều Trần Khắc Chung vẫn được từ Vua tới dân chúng kinh nễ ngưỡng mộ, qua các triều Anh Tông, Minh Tông. Sau rốt theo sử cho biết Vua Anh Tông rất nghiêm khắc, nếu quả thật Trần Khắc Chung tư thông với Huyền Trân, làm nhục quốc thể Đại Việt, liệu ông thoát được sự trừng phạt của triều đình lúc đó như Thượng Phẩm Nguyễn Hưng chỉ tội đánh bạc mà đã bị Anh Tông ra lệnh đánh đến chết vào tháng 3 năm Bính Thân 1296.”

- Theo Thiền Sư Nhất Hạnh trong “Am Mây Ngủ”: Phái đoàn Đại Việt đi chia buồn với Chiêm Thành còn có An Phủ Sứ Đặng Vân, các quan, binh lính và bao nhiêu thủy thủ lành nghề để chuẩn bị thủy chiến khi cướp Công Chúa chứ đâu phải chỉ Trần Khắc Chung mà nói chuyện tư thông? Do đó câu ca dao trên chỉ do sự tưởng tượng của những người đa nghi về cuộc hành trình dài quá mức thôi. (là Thiền Sư khi đề cập đến các câu ca dao nói về chuyện Huyền Trân - Khắc Chung -PV)

Champa có tục tuẩn táng Hoàng Hậu, Thứ Phi cùng nhà Vua không?

Tài liệu có đưa ra những cứ luận sau. (PV)

- Tục lệ Champa không hề bắt buộc các hoàng hậu, thứ phi phải lên giàn hỏa với chồng…”.


- “Các vị tăng lữ, tu sĩ là các vị sư cả Bà La Môn là những người người trực tiếp thi hành nhữngthủ tục hỏa táng cũng không thấy có ghi trong kinh điển Champa theo đạo Bà La Môn nói về việc lên giàn hỏa của Hoàng Hậu khi nhà Vua băng hà; có nghĩa là không có tục lệ đó”.

Như đời Vua Pô Rômê Champa theo đạo Bà La Môn, có 3 người vợ: một người Chăm tên la Bia Sutki, người Việt là Công Chúa Ngọc Khoa tên Chăm là Nai Bia Lith, một người thứ 3 gốc Tây Nguyên Rhadé tên Bia Tanchank. Khi Vua Pô Rômê qua đời cũng không có bà nào lên giàn hỏa cả.”


Những luận cứ trên chưa hẳn thuyết phục, tuy nhiên cũng trong tài liệu kia đưa ra một cứ luận khiến tôi, người tóm lược bài viết, có nhiều suy nghĩ.

Tài liệu viết:
- “Theo tục lễ hỏa táng, khi một người qua đời dù Vua, quan hay thứ dân, thì lễ hỏa táng sẽ được thực hiện từ ba đến bảy ngày. (trong vòng 3 đến 7 ngày -PV)

Ngày xưa vào thời Chế Mân và Huyền Trân chưa có điện thoại, chưa có máy bay, chưa có tàu thủy tàu hỏa… mà mọi việc liên lạc thông tin đều bằng ngựa, bằng thuyền buồm.

Khi vua Chế Mân băng hà, quân báo sẽ dùng ngựa về Thăng Long báo tin, rồi Thăng Long cử phái đoàn đến phúng điếu có nhanh lắm cũng mất gần 2 tháng. Chừng ấy nếu quả thật có tục lệ hoàng hậu, thứ phi v..v…phải lên giàn hỏa với Vua, thì 7 ngày sau khi Vua Chế Mân băng hà Hoàng Hậu Paramecvari tức Công Chúa Huyền Trân đã thành tro cùng với Chế Mân. Lúc ấy phái đoàn Đại Việt đến thì còn Huyền Trân đâu nữa mà cứu hay cướp.”.

* 2 phần trên đây chỉ là tóm lược lại từ một tài liệu chứ bản thân người viết tóm lược không đưa chủ kiến của mình vào.

= = = = = = = = = = = = = = = =


(Xin dùng màu khác với màu kế trên)

Riêng người viết tóm lược (PV) suy nghĩ:
Trong tài liệu có nêu lời bình nghị của một số học giả người Việt Nam không đồng tình về việc đưa Công chúa Huyền Trân về lại Đại Việt bằng cách cướp đi, các học giả đó bình nghị là hành động không chính đáng. Tuy nhiên do những bình nghị này dùng lời văn khá mạnh, Phiêu Vân ái ngại không trích lại. Tuy vậy Phiêu Vân vẫn muốn nêu ý riêng của mình về việc này:

- Vào cái thời người ta còn “Phu tử tùng tử”, “Nữ sinh ngoại tộc” ấy thì Công chúa Huyền Trân hoàn toàn là người của Champa, hơn nữa sính lễ là cả hai châu Ô & Lý chứ không phải vua Champa dùng binh lực cưỡng ép Đại Việt để buộc gả Công Chúa Huyền Trân. Thế thì cho dù lý do gì mà cướp lại Hoàng Hậu của đất nước Champa cũng đều là bội tín, và vua Anh Tông đã phủi nhẹ lời giao ước của Thái thượng hoàng Trần Nhân Tông rồi vậy.

- Cho rằng Thái thượng hoàng Trần Nhân Tông gả Công chúa Ngọc Hân không vì tính hòa thân giữa hai dân tộc để yên tâm phòng họa xâm lăng phương Bắc mà chỉ nhằm cài thế cờ mỹ nhân kế hầu dự trù thôn tính Champa?

Tôi hoàn toàn không tin giả thiết trên!
Thật khó tin một vì vua chẳng tham quyền cố vị, chẳng ham muốn cung tần mỹ nữ, cao lương mỹ vị; một vị vua còn trẻ (chưa đến 40 tuổi – căn cứ theo tài liệu nói trên) đã nhường ngôi cho con để lên núi Yên Tử nghiên cứu Phật pháp, và là một vị Tông sư của Phật Giáo Thiền Phái như Trúc Lâm Yên Tử lại có thể làm như thế được!

- Vậy liệu có phải đơn phương nhà vua Trần Anh Tông muốn dùng việc cướp Công chúa Huyền Trân nhằm khích Champa dấy binh để tiện bề thôn tính Champa?

Điều này tôi chẳng dám khẳng định hay phủ định, nhưng rõ ràng binh lực của Champa không mạnh bằng Đại Việt. Và cũng từ việc cướp Hoàng Hậu Champa (Huyền Trân Công Chúa) mà từ đó Champa liên tục dấy binh rửa nhục và đòi lại 2 châu Ô – Rí.

Những vị vua Champa quyết chí đòi lại 2 châu Ô – Rí để rửa quốc nhục:
Chế Chi (con của Chế Mân) – Chế Năng (cháu của Chế Mân) – Chế Bồng Nga, một vị Vua nổi trội của dân tộc Chiêm Thành.

Than ôi, chỉ vì nóng lòng rửa mối quốc nhục mà không màng đến tương quan lực lượng nên kết cục của đất nước Champa thì chúng ta ai cũng đã rõ.

       *******

Phụ ghi.
Nhân có mấy bài thơ về Huyền Trân Công Chúa nên tôi tóm lược lại bài đọc được từ một tài liệu cũng là nhằm góp thêm góc nhìn về một sự kiện cách đây hơn 700 năm, có liên quan đến một nàng Công Chúa của chúng ta được nhắc đến nhiều nhất trong lịch sử phát triển đất nước Việt Nam xưa kia.

* Tài liệu tham khảo chủ yếu:
- Hoàng Hậu Paramecvari (Huyền Trân Công Chúa) Của Champa.
Simhavarman XXI - Hội Bảo tồn Văn Hóa Champa USA

Posted in Chung . Góp ý: (55). Trackbacks:(0). Đường dẫn cố định. Edit . Bản inBản in

Đường Thu - Sonata

sonata | 24 August, 2010 06:00

 






Đường Thu

Mùa thu…!
lãng đãng khói sương huyền hoặc
Cánh chiều vàng xếp góc nắng bên khe
Mùa thu...!
Bụi mưa bay
lặng tiếng vọng cánh ve
Mây giăng khắp chở ngay về
nỗi nhớ...
Nép bên đời
giọng ru hời bỡ ngỡ
Miền trăng xưa
quen khúc ấm ngọt ngào

Mùa thu…!
Những chênh chao...
Khe khẽ chín
nắng đào vương trên má
Nửa mảnh trăng vàng ngủ quên
trên triền đá
Áng thu về
ẩn dụ nửa bờ vui

Sonata - 08/2010

 

Posted in Miền xưa . Góp ý: (69). Trackbacks:(0). Đường dẫn cố định. Edit . Bản inBản in

1 2 3 4 5 6 7 8 9  Sau»