Lan man trần thế

Loanh quanh  với phố phường và ánh điện mãi cũng chán nó tìm về với quê xưa về với góc nhà thân quen nhỏ bé với xóm làng đồng ruộng bờ tre….

Hình như nó là người rắc rối rắc rối với chính nó. Bởi thế khi về cùng mẹ nó hay lẩn vào góc nhà ngồi nhìn qua khe cửa sổ để ngắm những giọt nắng trời   ngắm giàn hoa ngắm lại nơi có cha mẹ có các chị có góc riêng của nó một thời yêu thương.

Nó ngẩn ngơ trong mùa chớm hạ khóm chuối bên hè đang ngơ ngác giữa ban trưa đâu đó có tiếng gà vang lên eo óc khiến dòng nắng chừng như chùng lại thôi đổ lửa xuống trần gian.

Nó lang thang bên giếng nước lang thang thang dưới giàn hoa thiên lý thưởng thức hương hoa ngan ngát nồng nàn. Cái khoảnh khắc của tiếc nuối và nhung nhớ xao xuyến và hụt hẫng quyện với hương quê với mùi bùn đất rơm rạ …khiến lòng nó rưng rưng

Nó lang thang khắp nẻo làng quê lang thang trên con đường xưa ngày ngày đi học. Dường như chung quanh nó tất cả đã lột cái vỏ bên ngoài rất vững an từ nội tại. Tại sao nó không như vậy nhỉ? Tại sao không tỉnh lòng mê ? Tại sao không nhận ra cái chân lý “ là Không “ trong cuộc sống để trở về với tâm an tự tại ?

Nó nhớ. Nhớ đủ thứ. Nhớ đến lạ lùng. Nó nhớ đến ngày ấu thơ nó hay nằm dài trên bờ ruộng ngước mắt nhìn theo đám mây đang trôi thong dong nó  tưởng tượng từng hình dạng đám mây thay đổi theo gió .. và rồi nó cùng chơi trò ú tim với đám mây lang thang kia…. Mây trôi thong dong không từ đâu đến cũng chẳng về đâu (Vô sở tùng lai diệc vô sở khứ ) Hì… nó đọc cau này đâu đó và rồi bắt chước giở giọng Nho chùm bắt chước Bùi Giáng” Hà dĩ cố ? Chơi thôi mà !” Dễ giận thật !

Nó nhìn mây ngắm hoa cùng tĩnh lặng với hàng cây đứng im trong gió cùng trầm mặc với bờ ao đang vương mấy chiếc lá và đám rong rêu. Nó lan man lan man…Bắt đầu từ đâu? Ừ bắt đầu từ đâu nhỉ ?

Nó chẳng biết bắt đầu từ đâu. Sự trống rỗng chiếm lấy hết tâm thức khiến nó như muốn ngừng thở… Và nó muốn lột xác. Nó mong mỏi được như cánh hoa sen nở gần tàn trong hồ kia : tinh khiết mong manh ngọt ngào  như tự ngàn đời nay vẫn vậy

Nó ngắm đóa cúc vàng và từ sâu thẳm trong trái tim nó vẫn biết ơn biết ơn góc nhỏ của đời đã khiến hồn hoa mắc nợ. Nhưng nó bối rối với một vết hằn không màu .Nó  cố gắng cố gắng vứt bỏ hết những tham đắm của  nó để tự giải thoát chính mình nó cố gắng tìm hiểu thêm về sự tương quan tương duyên cũng như sự sinh diệt của từng sát na trong cuộc sống tìm hiểu cái điều “ vạn nẻo luân hồi vạn nẻo không…” để tìm bằng an

Thế nhưng… nó thảng thốt nhận ra mình chưa dứt nợ nhân gian để vẫn mãi trăm năm…  sầu cõi tạm !

                                                                    Sonata ( tháng 4/ 2011 )

 

 

 

sonata

Thanh Tịnh | 05/05 2011 at 08:35

Sonata ơi!
Mỗi lần Thanh Tịnh về quê cũng thường lang thang và cảm nhận được những nỗi niềm mênh mang như thế. Tự biết lòng mình không sao tĩnh lặng đã tự tìm cho mình một cái tên "thanh tịnh" để gửi gắm ước mong ước một ngày nào "tâm" mình cũng được "tịnh".
So biết không đi quá nửa cuộc đời rồi mình vẫn cảm thấy như khoảnh khắc ấy vừa chợt thoáng đâu đây nhiều lúc mình tự hỏi: mình chờ gì? mình muốn gì? sao chẳng bao giờ mình cảm thấy bình yên?

Cám ơn So đã cho TT. email để mình liên lạc với nhau mình sẽ viết email cho So nhé.
Thân thương.
**************
Thanh Tịnh ơi
Thật vui khi nhận được bao nhiêu điều thân mến từ bạn.
Tất cả cho một tình bạn thật đẹp TT nhé

sonata

Tùng Minh | 05/02 2011 at 20:13

Nơi miền quê êm đềm thanh vắng
Mái nhà tranh giếng nước bờ ao.
Hàng dừa xanh cánh diều lượn chao
Cục tác cục ta tiếng gà nhẩy ổ..
**************
Kính anh Tùng Minh

Mọi thứ nơi quê hương luôn đẹp êm đềm cả tiếng gà nhảy ổ ban trưa anh nhỉ
Chúc anh vui nhiều

sonata

Vũ Quốc Khánh | 04/30 2011 at 22:23

Nó cố gắng cố gắng vứt bỏ hết những tham đắm của nó để tự giải thoát chính mình nó cố gắng tìm hiểu thêm về sự tương quan tương duyên cũng như sự sinh diệt của từng sát na trong cuộc sống tìm hiểu cái điều “ vạn nẻo luân hồi vạn nẻo không…” để tìm bằng an

Thế nhưng… nó thảng thốt nhận ra mình chưa dứt nợ nhân gian để vẫn mãi trăm năm… sầu cõi tạm !
......................
Gớt nói "Tất cả mọi lý thuyết đều là mầu xám còn cây đời mãi mãi xanh tươi"
Đúng thật Lan man trần thế của So đã cho nhân vật của mình suy nghĩ như thế.
Âu cũng là điều dù phải dằn vặt và day dứt nhưng nó vẫn phải là vậy.
Quy luật cuộc sống mà.
Cám ơn Sonata đã cho độc giả được lan man trong cuộc đời với cơn bão giá này.
********************
Chào Vũ Quốc Khánh
Cuộc sống là vốn vậy.
So lan man một chút thế thôi
Cảm ơn bạn
Chúc bạn vui nhiều

sonata

hungboston.vnw | 04/30 2011 at 18:41

CHÍN MUỒI.CHÚC MỘT NGÀY VUI.
************

Chào anh Hungboston

Cảm ơn anh đã đến đọc bài
Chúc anh mọi điều như ý

sonata

vothuong1455 | 04/29 2011 at 01:02

SO UI ! BẬN QUÁ KO CON THỜI GIAN BẬN NỮA NÈ
CHÚC SO NHỮNG NGÀY NGHỈ TỚI SẼ RẤT VUI :-H
***********
Chị Vothuong

Biết là ngày nghỉ với chị là rất vui rồi đó
Chúc mừng chị nha
Ngắm những tấm hình bên nhà chị thấy thích ghê luôn chị ạ

Thanh Tịnh

Sonata thương mến

...Nó lang thang khắp nẻo làng quê lang thang trên con đường xưa ngày ngày đi học. Dường như chung quanh nó tất cả đã lột cái vỏ bên ngoài rất vững an từ nội tại. Tại sao nó không như vậy nhỉ? Tại sao không tỉnh lòng mê ? Tại sao không nhận ra cái chân lý “ là Không “ trong cuộc sống để trở về với tâm an tự tại ?...
Sonata ơi!
Mỗi lần Thanh Tịnh về quê cũng thường lang thang và cảm nhận được những nỗi niềm mênh mang như thế. Tự biết lòng mình không sao tĩnh lặng đã tự tìm cho mình một cái tên "thanh tịnh" để gửi gắm ước mong ước một ngày nào "tâm" mình cũng được "tịnh".
So biết không đi quá nửa cuộc đời rồi mình vẫn cảm thấy như khoảnh khắc ấy vừa chợt thoáng đâu đây nhiều lúc mình tự hỏi: mình chờ gì? mình muốn gì? sao chẳng bao giờ mình cảm thấy bình yên?

Cám ơn So đã cho TT. email để mình liên lạc với nhau mình sẽ viết email cho So nhé.
Thân thương.

Tùng Minh

Gửi So Na Ta

Nơi miền quê êm đềm thanh vắng
Mái nhà tranh giếng nước bờ ao.
Hàng dừa xanh cánh diều lượn chao
Cục tác cục ta tiếng gà nhẩy ổ..

Vũ Quốc Khánh

Nó cố gắng cố gắng vứt bỏ hết những tham đắm của nó để tự giải thoát chính mình nó cố gắng tìm hiểu thêm về sự tương quan tương duyên cũng như sự sinh diệt của từng sát na trong cuộc sống tìm hiểu cái điều “ vạn nẻo luân hồi vạn nẻo không…” để tìm bằng an

Thế nhưng… nó thảng thốt nhận ra mình chưa dứt nợ nhân gian để vẫn mãi trăm năm… sầu cõi tạm !
......................
Gớt nói "Tất cả mọi lý thuyết đều là mầu xám còn cây đời mãi mãi xanh tươi"
Đúng thật Lan man trần thế của So đã cho nhân vật của mình suy nghĩ như thế.
Âu cũng là điều dù phải dằn vặt và day dứt nhưng nó vẫn phải là vậy.
Quy luật cuộc sống mà.
Cám ơn Sonata đã cho độc giả được lan man trong cuộc đời với cơn bão giá này.

hungboston.vnw

ĐỌC SONATA

CHÍN MUỒI.CHÚC MỘT NGÀY VUI.

vothuong1455

SO UI ! BẬN QUÁ KO CON THỜI GIAN BẬN NỮA NÈ
CHÚC SO NHỮNG NGÀY NGHỈ TỚI SẼ RẤT VUI :-H

Database error

ERROR From DB mySQL

DB Error: Database query failed!
» Error No: 1062
» Error detail: Duplicate entry '11700399' for key 'PRIMARY'
» Query: INSERT INTO bd_estore_online_users (id,store_id,sid,uid,username,usertype,ip,last_updated,last_page) VALUES (NULL,'6996','clg4j9hqhoe2fpe0niakr4omr2','0','Guest','0','54.92.182.0','2018-08-20 08:09:29','/a293230/lan-man-tran-the.html')