Xuân

By sonata



Xuân tung tăng bước nhỏ
Lấp lánh dưới vầng hồng
Ông mặt trời đội nón
Thả tơ vàng bên sông
***
Nàng xuân treo mắt ngọc
Lên khóm lá bên vườn
Nàng xuân đưa nụ ấm
Lúa ngậm đòng ngát hương
***
Xuân xôn xao áo mới
Khoác bảy sắc cầu vồng
Én đùa vui chấp chới
Khúc nhạc hồng trên không
***
Xuân bên đời nhẹ gót
Trải thảm những nụ mềm
Nắng rắc vàng mật ngọt
Trên môi hồng dịu êm
***
Xuân - xuân ơi - Đợi nhé
Để gói lại thu vàng
Gói mưa đông ru khẽ
Đón xuân về thênh thang

Sonata 1/2010

More...

Dấu hỏi cho chiều

By sonata

More...

Phải chi

By sonata

  Phải chi

Xôn xao ngọn gió đông về
Nắng vàng rơi trên tán lá
Bấc vờn nhẹ trên đôi má
Bến mơ se lạnh theo mùa

Phải chi ngày đó không mưa
Ta còn chờ nhau cuối phố
Để giờ vui ngày hạnh ngộ
Nụ cười giòn ánh nắng mai

Phải chi ngày đó chia hai
Nửa buồn giấu vào ngăn tủ
Nửa vui lòng hoài tự nhủ
Bây giờ không rối đôi tay

Đông về se gió heo may
Con đường me xưa lá đổ
Dòng trăng chơ vơ cuối phố
Lặng thầm...
          ngày đó...
                 phải chi...


More...

Tình hoa- Đường luật

By sonata

   

Tình Hoa


Khúc hát nghìn trùng lắng gió xa

Mờ sương nửa lối lạnh tay ngà

Chân trời thẫm tím ngày đông đến

Góc phố hoe vàng tháng hạ qua

Trọn giấc nồng nàn vầng nguyệt tỏ

Lơi tay lặng lẽ áng trăng tà

Trần gian lệch nẻo môi hồng ấy

Dứt sợi tơ lòng nhạt kiếp hoa

                              Sonata


  Bài họa của chị Thái Anh

CÕI ĐI VỀ


Thăm thẳm nghìn trùng xa thật xa
Đông về gió lạnh độc mình ta
Nửa bóng trăng treo tà tà xế
Một cõi hư vô một cõi về
Gió thổi qua mành gió lạnh ghê
Mượn lời theo gió để tỷ tê
Sương đêm rơi nhẹ ngoài hiên vắng
Phòng lặng rèm buông thật não nề



Bài họa của anh Mỵ Duy Sơn


SẼ CHẲNG BAO GIỜ


Người hỡi sao mà mãi cách xa

Có nghe tâm sự mảnh trăng ngà

Mênh mông trôi nổi vui không lại

Chếnh choáng mịt mù chán chẳng qua

Chắc hẳn khi nào duyên phận tỏ

E rằng lúc ấy kiếp đời tà

Tiếng đau khắc khoải thành xa xót

Sẽ chẳng bao giờ nụ kết hoa


Bài họa của Mưa

HÃY GIỮ NIỀM VUI


Đắng đót mùa đông đổi thu xa
Từng cơn gió nhẹ buốt tay ngà
Niềm vui có đến theo nắng trải
Nỗi nhớ còn không với mưa qua
Cúc thắm lung linh bên cửa nhỏ
Hồng tươi lóng lánh dưới trăng tà
Bi sầu quẳng gánh lòng thôi vướng
Sáng mãi bên đời một cánh hoa


     
 
 Bài họa của Tùng Minh


 HỘI QUÊ

Đùng đục màn sương buông giọt xa
Đêm đông bàng bạc ánh trăng tà
Ngoài đường nườm nượp người xe lại
Trong quán ngả nghiêng khách khứa qua.
Đây chiếu ả đào khuơ nhịp phách
Kia sân hiệp sỹ múa đường tà.
Quê hương vào hội vui là thế.
Quý khách dừng chân mến tặng hoa



Bài họa của Chanhrhum

TÌNH HOA

Khúc Hát ngày nào đã bay xa
Mờ sương vây kín bóng trăng ngà
Chân trời biền biệt bao giờ đến?
Góc phố rêu mờ phủ lối qua
Trọn giấc tương phùng ai thấu tỏ!
Lơi tay - choàng tỉnh: Giấc mơ tà
Trần gian lỗi hẹn Lời Xưa ấy
Dứt sợt Tơ Hồng - chôn Kiếp Hoa./.


        Bài họa của Tiếng Thời Gian

BẮT NHỊP TÌNH XA

Cung đàn bắt nhịp nối tình xa
Lấp lánh vầng trăng sáng ngọc ngà
Tình biển dạt dào xô sóng vỗ
Tiếng lòng rạo rực níu anh qua
Véo von tiếng hót hồn trăng tỏ
Khoan nhặt lời ru bóng nguyệt tà
Trọn giấc tình nồng trong giá lạnh
Xuân về tìm lại giấc mơ hoa

More...

Dấu tích

By sonata




Trên tay
Vẫn đó dấu tích.
Dấu tích  riêng mình.
Dấu tích  riêng ta.
Lấp lánh hạt sa 
Áng ngọc ngà giờ là vùng cổ tích
 Xin thả trôi xuôi  
trôi xuôi về miền tịch mịch
Lối nồng xưa đóng kín
vóc hao gầy

 Trên tay
Vẫn đó dấu tích - gợn heo may
Gờn gợn buốt
buốt tay mềm duềnh  sóng
Dấu tích trên tay - bồn chồn
Bồn chồn nẻo về trôi lối mộng
Khúc dở dang
khoan nhặt tiếng xưa hò
Ngõ chiêm bao rơi lăn lóc tóc tơ
Tơ tóc đó tắt giữa bờ đồng vọng

                                                   Sonata 2/09





More...

Biển lạc

By sonata

 

Cúi đầu bên song thưa

Nghe chừng bước chân hồn đang lạc

Sũng ướt . Mưa giăng chùng cung nhạc

Cơn bão chiều xô vỡ sóng hoàng hôn


Miền lá úa cô thôn

Sương giăng kín đường viễn du phía trước

Cồn cào . Đêm trắng muốt

Lạc . Trăng mơ buốt ngực. Vỡ đêm nồng


Biển giấu nỗi chờ mong

Ngược vào lòng đại đương. Vòm san hô đá mục

Lạc . Bóng mây sầu cúi gục

Rìa cát mềm loang lổ dấu thiên di.


Đông. Bấc.

 Buốt giá ướt mi.

Bóng tối lên ngôi. Rẻo linh hồn gọi muộn phiền  che kín

Dã tràng hoài mong. Vết cát se còn mịn

Trắng đêm chờ. Tự dối nẻo đời vui


Lạc. Len lén giấu bùi ngùi.

Sóng gói nửa mảnh sầu vùi miền quá khứ

  Lạc. Tự dối niềm vui đang ngự

Để sóng đời tư lự.. . lạc hồn trăng!


                                                    Sonata 12/09

More...

Chị tôi

By sonata

 

Chị - hi sinh mùa xuân của mình để tươi mầm xuân con nhỏ. Đôi mắt ưu tư - cổng đời bỏ ngỏ . Chốn khuê phòng lặng ngắt đóa hoàng lan.

Từng mùa từng mùa đi qua thênh thang nhưng vô vị trong mắt chị tôi bởi dòng đời nghiệt ngã.

Anh đã đi xa đi xa.... để trong chị là khoảng trời nhung nhớ mãi đợi chờ một hình bóng đã biệt ly.

Tháng hạ sầu bi - Tháng tết hoen mi . Thời gian lạnh theo tâm tư thiếu phụ mùa đang chín.

Xẻ nửa con tim xẻ nửa lòng bịn rịn - lặng nhìn con khuất nẻo đường xa. Bước chân ngà con nhé - nhịp ngân nga tương lai ấy - là cả cuộc đời mẹ khóc.

Thương chị tôi - một quãng đời khó nhọc...giấu vào tim chôn kín cả mùa xuân. Mái tóc xanh xõa kín giấu bâng khuâng ngàn thương nhớ nuốt vào lòng buốt ngực.

Em viết cho chị - chị ơi - ngày sinh nhật buồn tênh chôn vùi vào kí ức...một quãng đời thiếu phụ khóc bơ vơ...

                                                                    Sonata 11/2009


More...

Tản mạn Mưa

By sonata

Mưa...

Tôi nhớ ngày xưa tôi chạy vội vàng trong cơn mưa đầu mùa giữa đất Sài thành đông đúc...cùng hạnh phúc trào dâng...

Cũng trong Mưa tôi một mình lặng lẽ hòai niệm...
Mưa...Ai biết rằng tôi  lang thang trong công viên nơi mà các kỹ niệm cũ  dồn về...ào ạt...xốn xang...

Mưa...tuổi thơ chợt hiện về với những trò "nghịch dại".. ...
Và mưa...gợi lên bao nỗi buồn man mác vô danh....
.....Mưa.......

Cái giá lạnh của cơn mưa đầu mùa dường như cũng không thấm tháp gì so với cái băng giá từ sâu trong tâm khảm....
Mưa thấm đẫm những cảm xúc mơ hồ nuối tiếc...Từng giọt  vỡ tan trên con đường vô cảm...

Ý nghĩa của hạt mưa? Không ai biết!...Mưa thấm lòng người mưa buồn và mang về những giá lạnh tái tê

Mưa đem đến cái lạnh lẽo của mùa rét mướt mang đến cái lãng mạn của những dư âm mang đến cái rùng mình sâu trong kí ức...

Mưa dội vào ta hơi thở tự do...

Mưa.......

Mưa ! Một cơn mưa chỉ kéo dài năm giây đồng hồ có gọi là mưa không nhỉ ??....

Và những cơn mưa xối xả cuốn theo nó những dòng đất đục ngầu giận dữ để rồi để lại sau nó là hình ảnh trơ trụi tiếc nuối...

Mưa miệt mài dội vào dòng đời rối ren một thứ gì đó mới mẻ....nhưng chỉ một chút thôi....một chút để luyến tiếc một chút để ưu tư...thế đấy để rồi khi hết mưa  ta lại lạc vào dòng đời không chút óan thán không một chút tình...

Mưa bản serenata tự nhiên với những giai điệu thuần khiết có một sức hấp dẫn đến lạ lùng...Và ta một mình hưởng thụ....mưa!

Mưa...Chợt đến rồi đi....rất nhanh rất gấp..

Đến : xối một thân xác ..... đi : tạnh một linh hồn....
Đến : trôi những bụi trần..... đi : vướng mắc tâm linh...

Những chiếc bong bóng mưa vỡ tan theo  ước mộng nghìn trùng....

Lặng lẽ mưa...nơi ấy...nơi bỏ lại một điều mà trong ta chừng như rất đẹp

Có chắc thời gian sẽ xoá nhoà mọi thứ khi nơi ấy...nơi tâm hồn trú ẩn ấy ...vẫn đang mưa...??......

Mưa....



Thơ Chanhrhum :

BƠ VƠ


Từng hạt mưa mang thanh âm nhợt nhạt
Trút vội vàng vào đêm
Trút xuống lòng em
Nghẹn ngào bối rối
Quán vắng cô đơn
Chiếc rèm buông vội
Giọt cafe đắng hơn
Trong nỗi giận hờn
Anh không đến
Dù em chẳng hẹn!


Như cơn mưa bất ngờ
Hát những vần thơ dang dở...

Em về
Ngọn đèn khuya đứng đó
Lạc lõng vỉa hè
Tắm trong giọt thanh âm nhợt nhạt!
Đôi môi lạnh lùng khép chặt
Nhớ
Nụ hôn xa vời./.



More...

Em !

By sonata

 

 Em !

Thương lắm - Em !
Thiên thần bé nhỏ
Mắt tròn xoe
    trước bài học của ngày
Tiếng cười giòn tan
    sáng cả vầng mây
Lay sắc nắng
    một vừng hồng rực sáng

Thương lắm - Em !
Tóc mây dài theo gió
Rạng chân trời
    áo trắng thơ trinh
Áo trắng ngày xưa
    thắm thiết bao tình
Em hiển hiện...
Một mùa mật ngọt

Thương lắm - Em !
     rộn sân trường khúc nhạc
Ngát hương hoa một thuở thiên thần
Bầu trời Em
    xanh thẳm trong ngần
Cười lúng liếng
    sơn ca đua hót

Thương lắm - Em !
Nắng vàng như mật rót
Lối vào đời như đóa hướng dương
Thiên thần ơi
Em đẹp đến lạ thường
Đẹp cả mùa hoa trái...

 

More...

Nẻo thiền - thơ Đường luật

By sonata





Nẻo thiền

thoáng bóng mây về mộng lướt nhanh
vàng phai mấy chiếc nhẹ xa cành
chuông chiều vẳng vọng sương giăng lối
kệ sớm ngân nga gió động mành
chát đắng đong đầy vun cội úa
buồn vui tản mạn phủ dòng xanh
bên đường nhánh liễu buông bờ tóc
bạc trắng đêm lòng nẻo mỏng manh

11-09
Sonata


Ảnh thơ họa của anh Phiêu Vân.




Bài họa của NguyenKhanhChân

Nẻo đời

Dòng đời lặng lẽ thoáng qua nhanh
Chiếc lá xanh kia cũng bỏ cành
Báo nghiệp như sông ngầm dậy sóng
Tơ duyên tựa gió khẽ lay mành
Tâm tà ý độc thân tàn úa
Hạt tốt đất lành nụ thắm xanh
Nhân quả xoay quanh vòng tục lụy
Kiếp người dài ngắn quá mong manh 



Bài họa của Suadx


Đêm đông u-tịch giấc cô thanh
Dòng lạc tịnh tâm gối mộng lành!
Nẻo thiền an-định căn trần thức.
Gạt bỏ ngoài tai chữ lợi-danh.
"Kệ sớm ngân nga mành gió động.
Buồn vui tản mạn với dòng xanh"
(SO)
Nhiệm-nhiệm nẻo thiền đi mới biết
..giật mình mông-muội nỗi chúng sanh!



Bài họa của chanhrhum


Bạc trắng đêm lòng nẻo mỏng manh
Nghe Sương thấm ướt lá trên cành
Nghe hồn của Đất run run nhẹ
Nghe Gió đi về gieo Âm Thanh
Trút bỏ Nâu Sồng vươn cánh dậy
Chuông Chùa từng giọt đọng long lanh
Thiếu Mõ lòng khuya Tâm vẫn TỊNH
Chân Tu son sắt với NẺO THIỀN.



Bài họa của chị Thái Anh

Thương buồn

Chiều lặng buồn thương gió đổi mùa
Xa xa vẳng lại tiếng chuông chùa
cuối chiều Lòng gửi theo mây rụng
hững mắt Mành che ngã gió lùa
Một sớm thiền yên trên kệ đá
Nửa khuya tình oán giữa cơn mưa
Sương rơi ướt đẫm đôi cành lá
Thoáng thấy mình nay tóc trắng nua


More...